Vân Chu Chu rất mong chờ món quà bất ngờ mà Vân Thành đã chuẩn bị. Hơn nữa, nhờ Vân Thành nhắc, cô bé mới sực nhớ ra món quà mình chuẩn bị cho Lục Thứ vẫn chưa kịp tặng.
Vân Chu Chu liền nói với Lục Thứ: “Anh ơi, anh có thể đi cùng em về phòng trước được không? Em cũng có quà muốn tặng cho anh.”
Vốn dĩ phòng của Lục Thứ và Vân Chu Chu ở cùng một tầng, chỉ cách nhau một hành lang. Vì vậy, cậu chỉ gật đầu, rồi đi trước lên lầu.
Lên đến nơi, cậu nhường cho Vân Chu Chu đi trước, còn mình thì thong thả bước theo sau.
Ngay trên tấm thảm chùi chân trước cửa phòng Vân Chu Chu, lúc này đang có một chiếc hộp lớn hình vuông vức. Vỏ hộp không trong suốt nên không thể nhìn thấy bên trong là gì, nhưng Vân Chu Chu đoán ngay đây chính là món quà bất ngờ mà Vân Thành đã chuẩn bị cho ngày Tết Thiếu nhi của mình.
Cô bé hớn hở chạy tới và mở ngay chiếc hộp ra. Bên trong là một con búp bê hoạt hình cao bằng nửa người cô bé, lại còn mặc váy công chúa, trông vô cùng đáng yêu.
Lục Thứ hỏi: “Đây là quà Tết Thiếu nhi ba tặng em à?”
Vân Chu Chu gật đầu lia lịa: “Vâng, thế nào ạ, cũng được phải không anh?”
Lục Thứ đáp: “Cũng không tệ, còn ra hồn hơn mấy câu chuyện kể trước khi ngủ của chú ấy nhiều.”
Vân Chu Chu: “…”
Cô bé đặt con búp bê lại vào hộp, rồi mở cửa phòng để lấy quà cho Lục Thứ. So với món quà của Vân Thành, quà của Vân Chu Chu được gói ghém đơn sơ hơn nhiều. Thế nhưng, Lục Thứ biết rằng món quà của cô bé quý giá hơn của Vân Thành rất nhiều. Bởi vì Vân Thành muốn tặng quà gì, chỉ cần bỏ chút tiền ra là được. Trong khi đó, Vân Chu Chu muốn tặng quà thì có lẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức, vì suy cho cùng, cô bé làm gì có tiền.
Lục Thứ đặt món quà của Vân Chu Chu lên tay, cân nhắc thử, thấy khá nặng. Lắc nhẹ, cậu nghe thấy một âm thanh trầm đυ.c, giống như tiếng kim loại va vào nhau.
Cậu hỏi Chu Chu: “Anh mở ra xem bây giờ được không?”
Vân Chu Chu gật đầu: “Tất nhiên rồi ạ.”
Loáng một cái, Lục Thứ đã xé lớp giấy gói bên ngoài ra. Rất nhanh, một chiếc xe đua màu đen đã hiện ra trước mắt cậu. Toàn thân chiếc xe một màu đen tuyền, dưới ánh đèn hành lang lại ánh lên vẻ lạnh lùng, cứng cáp.
Lục Thứ nhẹ nhàng vuốt ve thân xe, cảm giác chạm vào tất nhiên không thể mượt mà và tinh xảo như những chiếc xe trong phòng cậu, nhưng lúc này, cậu lại vô cùng cảm động.
Cậu hỏi Chu Chu: “Em lấy nó ở đâu ra vậy?”
Chu Chu thành thật trả lời: “Em đã đi nhờ thầy giáo dạy khoa học, nhờ thầy giúp em làm đó ạ. Nhưng mà lớp sơn đen này là do em tự sơn đấy, anh nhìn này…” Vân Chu Chu nhón chân lên, chỉ cho Lục Thứ xem dưới gầm xe.
Lục Thứ chăm chú nhìn kỹ, phát hiện dưới đáy xe còn có hai chữ cái được khắc nguệch ngoạc — LS.
Vân Chu Chu dè dặt hỏi: “Anh ơi, anh có thích món quà này không?”
Lục Thứ không nói gì, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
Vận Chu Chu vui vẻ nói: “Anh thích là tốt rồi. Đi thôi, chúng ta cùng đi xem quà ba em tặng anh.”
Về phần món quà Vân Thành tặng Lục Thứ, nó cũng được đặt ngay trước cửa phòng cậu. Phải công nhận rằng Vân Thành có một điểm rất đáng khen, đó là anh không bao giờ tự tiện ra vào phòng của bọn trẻ khi chưa được phép.
Vì đã xem qua món quà của Vân Chu Chu trước đó, nên Lục Thứ cứ ngỡ quà của mình cũng là một món đồ chơi hoạt hình tương tự. Cậu không nghĩ nhiều, cứ thế ngồi xổm xuống và mở hộp quà ra.
Kết quả là, chiếc hộp vừa mở ra, một hình nhân nhỏ đột nhiên bật lên, vung nắm đấm to như bao cát lao thẳng vào mặt Lục Thứ. May mà Lục Thứ nhanh tay lẹ mắt né được, nếu không một đấm này mà giáng thẳng vào mặt, thì ngày mai cậu khỏi cần gặp ai nữa.
Lục Thứ còn chưa kịp nổi giận, hình nhân nhỏ vung nắm đấm kia đã rụt trở lại, rồi bắt đầu lắc mông khıêυ khí©h: “Lại đây, lại đây, ngon thì đánh ta này!”
Lục Thứ: “…”
Vân Chu Chu: “…”
Vân Chu Chu có thể cảm nhận được sát khí của Lục Thứ. Lúc này, lòng cô bé cũng mệt mỏi rã rời, chẳng còn muốn nói tốt cho Vân Thành nữa. Vì vậy, cô bé ngồi xổm sau lưng Lục Thứ, lí nhí nói một câu: “Anh ơi, nếu anh có muốn xuống nhà đánh ba em, thì nhớ là đừng đánh vào mặt nhé. Cả người ba em, được mỗi cái mặt là đáng tiền thôi.”