Đêm hội kết thúc vào lúc 9 giờ tối.
Lúc về không có xe buýt của trường, nên tài xế nhà đã lái xe đến đón Vân Chu Chu và Lục Thứ.
Suốt quãng đường ngồi xe về nhà, Vân Chu Chu vẫn chưa thoát khỏi trạng thái phấn khích khi biết Lục Thứ có thể chơi piano, cô bé cứ líu ríu hỏi cậu đủ thứ chuyện:
"Anh ơi, anh chơi piano hay thật đấy, anh học được mấy năm rồi ạ?"
"Bản nhạc mà anh chơi tối nay tên là gì thế ạ? Hay ơi là hay."
"Sao trước đó anh không nói cho em biết là hôm nay anh sẽ lên sân khấu biểu diễn? Nếu anh nói trước, em chắc chắn đã nhờ ông quản gia chuẩn bị hoa cho anh rồi."
"À đúng rồi, mẹ Lục có biết tối nay anh lên sân khấu biểu diễn không ạ?"
...
Vân Chu Chu đã líu ríu cả buổi, nhưng Lục Thứ dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Mãi cho đến câu hỏi cuối cùng của cô bé, cậu mới có phản ứng: "Bà ấy không biết."
Vân Chu Chu buột miệng hỏi: "Vậy sao anh không nói cho mẹ biết ạ?"
Lục Thứ nhếch mép cười lạnh một tiếng, rồi lại quay về dáng vẻ lạnh lùng như trước.
Vân Chu Chu nhìn nghiêng mặt của cậu, rồi đột nhiên nhận ra tại sao Lục Thứ không nói trước cho mẹ Lục — mẹ Lục quá bận rộn với công việc, cho dù Lục Thứ có nói trước, có lẽ tối nay bà cũng không thể sắp xếp thời gian đến xem cậu biểu diễn được.
Biết đâu trước đây Lục Thứ đã thử rất nhiều lần, cũng đã mong đợi rất nhiều lần, mà mong đợi càng nhiều thì thất vọng lại càng lớn. Thay vì để cho hy vọng của mình lần này đến lần khác tan vỡ, Lục Thứ đã dứt khoát cắt đứt đi sự mong đợi của chính mình. Không hy vọng, sẽ không phải sợ thất vọng.
Vân Chu Chu, một cô bé có khả năng đồng cảm cực mạnh, ngay khoảnh khắc này thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh Lục Thứ một mình ngồi trên sân khấu, chờ đợi mẹ Lục đến xem mình biểu diễn, kết quả là chờ mãi, chờ mãi, cho đến khi buổi biểu diễn kết thúc, mà vẫn không thấy bóng dáng mẹ Lục đâu.
Trước đó, Vân Chu Chu đã líu ríu suốt cả quãng đường, bây giờ đột nhiên im bặt, Lục Thứ lại cảm thấy có chút không quen. Cậu giả vờ nhoài người lên hàng ghế trước lấy khăn giấy, rồi nhân lúc quay người lại, tiện thể liếc nhìn Vân Chu Chu một cái. Vốn dĩ cậu chỉ muốn xem tại sao lúc này cô bé lại im lặng như vậy, ai ngờ lại thấy cô bé đang mắt đỏ hoe nhìn mình.
Lục Thứ: "..."
Lục Thứ không khỏi đau đầu, vì cậu lại nhớ đến cảnh Vân Chu Chu vì một cây kem mà khóc òa lên trên xe buýt hôm nọ. Không lẽ lại muốn ăn kem nữa rồi? Đêm hôm thế này, lại còn đang ở trên xe, mình biết đi đâu để biến ra một cây kem cho cô bé bây giờ?
Cậu cũng không biết dỗ người khác, chỉ đành dúi bừa xấp khăn giấy trong tay cho Vân Chu Chu, cộc lốc nói: "Đừng khóc nữa."
Nào ngờ, Vân Chu Chu đột nhiên đưa tay nắm lấy tay áo cậu, sụt sùi nói: "Anh ơi, anh đừng buồn."
Lục Thứ thầm nghĩ, người đang khóc là em, rốt cuộc ai mới là người đang buồn chứ? Rồi cậu lại nghĩ, cho dù người buồn là anh, vậy thì em khóc cái gì?
Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của Vân Chu Chu, khóc như một chú mèo con, Lục Thứ cuối cùng vẫn phải phối hợp mà gật đầu: "Biết rồi, anh không buồn, em đừng khóc nữa."
-
Nói là không khóc nữa, nhưng mãi cho đến khi xuống xe, vệt nước mắt trên mặt Vân Chu Chu vẫn chưa khô.
Hai người vừa bước vào cửa, đã thấy Vân Thành đang nằm dài trên ghế sô pha trong phòng khách, vừa ăn nho vừa xem ti vi. Vân Chu Chu nheo mắt nhìn kỹ, mới phát hiện ra chương trình đang chiếu trên ti vi lại là "Cậu bé bút chì".
Vân Chu Chu: "..." Ôi, con biết phải làm sao để cứu rỗi người cha già thích xem Cậu bé bút chì của con đây.
Lục Thứ không biết có phải đã quen với phong cách của Vân Thành rồi không, nên khi thấy Cậu bé bút chì trên ti vi đang hát "Voi ơi voi ơi, sao mũi của bạn lại dài thế...", cậu đến một cái nhíu mày cũng không có.
Ngược lại là Vân Thành, vừa thấy hai đứa nối đuôi nhau vào cửa, anh liền phấn khích đặt chùm nho trong tay xuống, vui vẻ nói: "Mau lên lầu, mau lên lầu, có bất ngờ đó."
Lục Thứ thở dài một hơi. Một mặt, cậu đã có ám ảnh tâm lý với cái gọi là "bất ngờ" của Vân Thành; mặt khác, cậu cuối cùng cũng phát hiện ra Vân Thành và Vân Chu Chu quả không hổ là cha con ruột. Bởi vì cả hai người đều không thể giấu được chuyện gì, ngay cả khi chuẩn bị một bất ngờ, cũng phải báo trước một tiếng, cứ như thể sợ người khác sẽ thật sự bị họ làm cho bất ngờ vậy.