Lục Dữ Thư nhìn Vân Thành, đột nhiên nhớ đến một câu nói: Có một số người, bạn vừa nhìn thấy họ là sẽ hiểu tại sao họ lại đẹp đến thế, bởi vì nhan sắc của họ đều là do dùng não để đổi lấy!
Với cái não của Vân Thành, ước tính một cách thận trọng thì zombie nhìn thấy cũng phải chê.
Lục Dữ Thư còn không nỡ nhắc nhở Vân Thành rằng, với khối tài sản của cô, nếu cô thật sự chỉ đơn thuần là ham mê sắc đẹp, thì không biết có bao nhiêu chàng trai trẻ đẹp sẽ xếp hàng chờ cô sủng ái rồi. Chưa nói đến người ngoài ngành, ngay cả những "tiểu thịt tươi" trong giới giải trí, chỉ cần Lục Dữ Thư ngoắc ngón tay là không lo không có người tranh nhau đến làm ấm giường cho cô.
Vân Thành vẫn đang lẩm bẩm ở đằng kia: "...Nhưng mà cô thèm muốn cơ thể tôi thì tôi cũng có thể hiểu được, dù sao thì với nhan sắc này của tôi, không phải tôi khoác lác đâu, nếu tôi mà sinh sớm mấy trăm năm thì đã chẳng đến lượt Đát Kỷ làm gì, e rằng Trụ Vương thấy tôi cũng phải quỳ rạp dưới váy lựu... à không, dưới quần lựu của tôi."
Lục Dữ Thư khoanh hai tay trước ngực, cong ngón tay gõ gõ lên cánh tay mình: "Vào vấn đề chính đi."
Vân Thành im bặt, một lúc sau, anh quyết định liều một phen: "Chúng ta làm một cuộc giao dịch. Cô giúp tôi một việc, đến lúc đó tôi sẽ theo cô."
Khóe miệng Lục Dữ Thư giật giật, nhưng cô đã nhịn xuống: "Nói thử xem."
Vân Thành: "Cô giúp tôi đối phó với Vân Cẩm."
Lục Dữ Thư cố tình làm ra vẻ hung dữ để trêu Vân Thành: "Đối phó thế nào? Muốn gϊếŧ hay muốn làm cho tàn phế?"
Vân Thành sợ chết khϊếp: "...Vãi, đây là phạm pháp đó, sao có thể làm chuyện phạm pháp được?"
Lục Dữ Thư buồn cười: "Vậy anh muốn đối phó với anh ta thế nào?"
Vân Thành bị hỏi khó, vì thật ra anh cũng chưa nghĩ ra phải đối phó với Vân Cẩm như thế nào. Nói ra thì, thật ra giữa anh và Vân Cẩm cũng không có thâm thù đại hận gì, hơn nữa dù sao cũng là máu mủ ruột rà, nếu thật sự phải ra tay anh em tương tàn, thì đừng nói là bản thân Vân Thành không làm được chuyện đó, sơ là ba của họ cũng sẽ không đồng ý. Cho nên nếu nhất định phải nói thì, cũng chẳng qua chỉ là lúc Vân Cẩm bắt nạt anh, thì nhờ Lục Dữ Thư giúp anh trút giận; lúc Vân Cẩm mắng anh, thì nhờ Lục Dữ Thư mắng lại giúp; lúc Vân Cẩm đánh anh, thì nhờ Lục Dữ Thư đánh lại giúp...
Vân Thành: "Dù sao cũng sẽ không bắt cô làm chuyện thương thiên hại lý đâu, chủ yếu là lúc tôi đối đầu với Vân Cẩm, cô không được khoanh tay đứng nhìn, phải đứng về phía tôi giúp tôi."
Lục Dữ Thư cảm thấy việc này cũng không khó giúp, dù Vân Thành không nói thì nếu Vân Cẩm thật sự làm quá đáng, cô cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Về một phương diện nào đó, cô và Lục Thứ đúng là mẹ con ruột, cả hai đều rất bênh người nhà, chỉ cần bị họ xếp vào phe mình, thì chính là "tôi có thể không thích, tôi có thể bắt nạt, nhưng người khác bắt nạt thì không được". Vân Thành bây giờ danh nghĩa là chồng của cô, cho dù là hữu danh vô thực, nhưng cũng miễn cưỡng được xem là người của cô, nên lúc cần bảo vệ thì tự nhiên cô cũng sẽ bảo vệ.
Nhưng những lời này chắc chắn không thể nói thẳng với Vân Thành được.
Không chỉ không nói thẳng, cô thậm chí còn giả vờ làm ra vẻ khó xử nhìn Vân Thành: "Cái này thì... tôi sẽ cố gắng vậy!"
Vân Thành giơ nắm đấm về phía Lục Dữ Thư: "Nào, cụng tay một cái, xem như cô đồng ý rồi nhé."
Vân Thành người thì trông yêu kiều xinh đẹp, nhưng tính cách lại vô cùng thoải mái vô tư, hơn nữa một vài thói quen còn rất đàn ông, ví dụ như cụng tay thế này. Dù sao thì trong mắt Lục Dữ Thư, hành động này của anh và gương mặt kia vô cùng trái ngược, cô thậm chí còn cảm thấy Vân Thành đưa tay ra ngoéo tay với cô còn dễ chấp nhận hơn là đưa tay ra cụng tay.
Vì vậy, cô hoàn toàn không cụng tay với Vân Thành, mà đứng thẳng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Vân Thành nhìn bóng lưng cô, ngập ngừng nói: "Vậy tôi xem như cô đồng ý rồi nhé!"
Lục Dữ Thư đi được hai bước, suy nghĩ một chút rồi lại quay đầu nhìn Vân Thành: "Tôi thật sự rất tò mò, vừa rồi anh nói muốn thuận theo tôi, anh định thuận theo tôi thế nào?"
Vân Thành mặt dày đáp: "Còn có thể thuận theo thế nào nữa, thì là cái kiểu thuận theo của người lớn ấy! Sao, cô muốn thử ngay bây giờ à?"
Lục Dữ Thư nhướng mày nhìn anh: "Vậy nếu tôi thích kiểu nửa đẩy nửa mời thì sao?"
Vân Thành: "Loại này thuộc về nhập vai, là một hạng mục tính phí riêng đó."
Lục Dữ Thư: "..." Phải công nhận, anh đúng là biết làm ăn thật.