Chương 31: Tết Thiếu nhi

Hoạt động kéo dài lê thê, ban đầu nói 9 giờ bắt đầu, cuối cùng kéo đến gần 10 giờ mới chính thức bắt đầu đại chiến bóng nước. Vân Chu Chu lần đầu tham gia hoạt động mang tính chất cuồng nhiệt tập thể thế này, chỉ cảm thấy vừa phấn khích vừa kích động. Cô bé cũng không dám ném các bạn nhỏ khác, nên chỉ cùng Hướng Niệm ném qua ném lại, nhưng hai người vẫn chơi rất vui vẻ. Giữa chừng, máy thổi bong bóng bắt đầu thổi bong bóng lên không trung, thế là Vân Chu Chu và Hướng Niệm chạy khắp sân trường để đuổi theo bong bóng.

Lúc này, các khu vực của từng khối lớp mà giáo viên đã phân chia từ trước cũng chẳng còn ai để ý nữa, dù sao thì cả sân trường cũng toàn người là người chen chúc nhau.

Lúc Vân Chu Chu đuổi theo một quả bong bóng lớn đến đầu kia của sân trường, đột nhiên cô bé tinh mắt nhìn thấy bóng dáng của Lục Thứ. Lục Thứ trông như đang bị một đám con trai vây công, vì cậu che mặt trong cánh tay, nên Vân Chu Chu cũng không biết lúc này cậu đang vui hay không vui.

Nhưng cô bé cũng chẳng để tâm nhiều đến thế nữa, từ bỏ quả bong bóng rồi chạy về phía Lục Thứ.

Lục Thứ chỉ cảm thấy có người đâm sầm vào lòng mình, ban đầu còn chưa nghĩ ra là Vân Chu Chu, dù sao thì sân trường lúc này cũng đang hỗn loạn, dù là cậu va vào người khác hay người khác va vào cậu cũng là chuyện rất bình thường. Vì vậy cậu còn chẳng thèm nhìn, theo phản xạ lùi sang bên cạnh một bước.

Kết quả là cậu vừa lùi ra, người trong lòng cũng lùi theo cậu.

Lục Thứ cuối cùng không nhịn được ngẩng đầu lên từ khuỷu tay, liếc nhìn một cái.

Sau đó liền thấy Vân Chu Chu giống như một con gà mái mẹ đang bảo vệ con, chắn trước mặt cậu. Quay đầu lại thấy Lục Thứ đang nhìn mình, Vân Chu Chu còn nói một câu cực kỳ đanh thép: “Anh trai, anh ở sau lưng em, em bảo vệ anh.”

Lục Thứ: “...Với cái vóc dáng nhỏ bé này của em, đứng thẳng còn chưa cao đến ngực anh, em bảo vệ anh cái gì chứ? Đừng để lát nữa bị người ta đánh cho phát khóc, anh không dỗ em đâu đấy.”

Vân Chu Chu: “Em có thể vừa khóc vừa bảo vệ anh.”

Lục Thứ: “...” Thật sự không cần đâu

-

Vân Chu Chu và Lục Thứ sẽ đón Tết Thiếu nhi ở trường cả ngày, tối còn phải ở lại xem xong đêm hội văn nghệ mới về, vì vậy hôm nay Vân Thành có đủ thời gian để chuẩn bị quà Tết Thiếu nhi cho cả nhà.

Quà cho Vân Chu Chu thì khá dễ chuẩn bị, vì Vân Chu Chu thích mọi thứ, cô bé này có đặc điểm nổi bật là rất dễ thỏa mãn.

Quà cho Lục Thứ thì Vân Thành cũng đã chuẩn bị từ trước, là một món đồ chơi khăm đang cực kỳ hot. Lục Thứ có thích hay không thì Vân Thành không biết, nhưng dù sao thì chính anh lại rất thích. Ngược lại, khó nhất chính là chuẩn bị đồ cho Lục Dữ Thư.

Vẫn là câu nói cũ, Lục Dữ Thư trông có vẻ không thiếu thứ gì. Vân Thành mua đồ rẻ thì sợ Lục Dữ Thư coi thường, mà mua đắt... với một nữ tổng tài lớn như cô, có lẽ đắt đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu nhỉ?

Cuối cùng, đám bạn bè lêu lổng chuyên đi dỗ dành con gái của Vân Thành đã mách cho anh một kế: "Con gái nhà giàu không coi trọng tiền bạc, mà coi trọng tấm lòng. Cậu cứ tự tay làm cho cô ấy một món đồ nhỏ, chỉ cần là cậu tự làm, cô ấy chắc chắn sẽ thích. Vừa hay chỗ tôi có hoa hồng bằng vàng lá được chế tác thủ công, đây là kỹ thuật phi vật thể đấy nhé. Nếu cậu cần, tôi có thể chia cho cậu mấy bông. Ý nghĩa của loài hoa này cũng rất hay, tượng trưng cho tình yêu không bao giờ tàn phai."

Vân Thành: "Cần, cần, cần chứ."

Thế là người bạn đó cuối cùng cũng chia cho Vân Thành mấy bông thật, đương nhiên không phải là cho không, mà giá đã bị đội lên gấp mấy lần.

Vân Thành dùng hộp đựng trang sức gói lại, rồi vui vẻ cầm về nhà họ Vân.

Vận may không tệ, lại gặp được Lục Dữ Thư ở nhà.

Hôm nay Lục Dữ Thư không phải về để đón Tết Thiếu nhi, cô về để lấy tài liệu nên tiện thể chuẩn bị tắm rửa thay quần áo luôn.

Lúc Vân Thành vào cửa, cô vừa thu dọn xong, đang chuẩn bị uống một tách cà phê.

Vân Thành đưa hoa qua, kiêu kỳ ngẩng cằm: "Tặng cô."

Lục Dữ Thư tiện tay nhận lấy: "Thứ gì vậy?"

Vân Thành: "Quà Tết Thiếu nhi."

Lục Dữ Thư: "..."

Lục Dữ Thư suýt nữa thì bật cười, vì trong mơ cô cũng không ngờ Vân Thành sẽ tặng quà cho mình, huống hồ lại còn nhân danh ngày Tết Thiếu nhi.

Cô từ chối: "Không cần đâu, cảm ơn."

Vân Thành chậc chậc hai tiếng trong lòng, buông một câu kinh người: "Tôi biết ngay là cô không coi trọng quà cáp mà, thứ cô thèm muốn từ đầu đến cuối chính là cơ thể của tôi. Hôm đó lúc cô đẩy tôi vào tường, cô còn nhìn mặt tôi mà chảy nước miếng nữa là..."

Lục Dữ Thư: "..."