Chương 30: Bảo vệ anh trai

Trường của Vân Chu Chu là trường tiểu học tư thục quý tộc, học bổng được thiết lập cũng khá cao. Ngoài phương diện học tập, đôi khi học sinh đại diện trường đi thi đấu đạt được thứ hạng cấp quận, cấp thành phố hoặc cấp tỉnh cũng sẽ nhận được các mức tiền thưởng tương ứng. Tuy nhiên, vì Vân Chu Chu hiện tại mới chỉ học lớp một nên vẫn chưa từng nhận được bất kỳ khoản tiền thưởng nào.

Lục Thứ: “Anh không cần, anh đâu phải trẻ con.”

Vân Chu Chu: “Anh là trẻ con mà! Ba em nói rồi, ai cũng là trẻ con hết, chỉ là có người có thân thể của trẻ con, có người có linh hồn của trẻ con thôi.”

Lục Thứ: “…”

Lục Thứ: “Đây là ba em nói với em à? Ba em mà cũng nói được câu có văn hóa thế cơ à?”

Vân Chu Chu: “Ba em nói là ba chép của người khác.”

Lục Thứ: “…” Anh đã nói mà!

Lúc Vân Chu Chu và Lục Thứ về đến nhà, quản gia trong nhà đã chuẩn bị sẵn quần áo cho hai đứa để mặc trong hoạt động 1/6 ngày mai. Cho Lục Thứ là một bộ đồ bơi Ultraman, cho Vân Chu Chu là một bộ đồ bơi Nàng tiên cá nhỏ.

Lục Thứ nhìn thấy bộ đồ Ultraman, vẻ mặt giả vờ ghét bỏ: “Cháu lớn thế này rồi, sao có thể mặc bộ đồ bơi trẻ con như vậy được, đổi cho cháu bộ khác đi ạ.”

Vân Chu Chu thì lại rất thích: “Cháu cảm ơn ông quản gia, cháu thích lắm ạ.”

Ông quản gia phụ trách chăm sóc Lục Thứ năm nay đã hơn 60 tuổi, vì chăm sóc Lục Dữ Thư và Lục Thứ từ nhỏ nên thực ra đã được coi như một thành viên trong gia đình. Ông đương nhiên cũng rất hiểu tính cách ương bướng, ngoài lạnh trong nóng của Lục Thứ, nên hoàn toàn không đáp lại lời cậu, chỉ mỉm cười nhìn Vân Chu Chu rồi nói: “Chu Chu thích là được rồi.”

Vân Chu Chu lấy hộp bánh quy nhỏ ra: “Cháu mời ông ăn bánh quy ạ.”

Ông quản gia thật sự rất quý Vân Chu Chu. Một là người lớn tuổi vốn dĩ đã thích trẻ con, hai là đứa trẻ Vân Chu Chu này miệng ngọt lại ngoan ngoãn, người nào gặp cô bé cũng thật khó mà không yêu quý. Vì vậy, đối với hộp bánh quy nhỏ mà Vân Chu Chu đưa cho, ông quản gia không nỡ từ chối: “Vậy ông nếm thử một cái nhé? Cảm ơn Chu Chu nhỏ của chúng ta.”

Vân Chu Chu cười tít mắt: “Không có gì ạ, ông có thể ăn thêm một chút nữa, cháu thích ông ăn bánh quy của cháu.”

Vào ngày 1/6, Vân Chu Chu cố ý đeo một chiếc cặp sách lớn đến trường. Vì hôm nay cả ngày không cần phải học trong lớp, nên trong cặp của Vân Chu Chu không có sách vở và bài tập, mà là quần áo, giày tất để thay sau khi chơi bóng nước xong, và cả món quà 1/6 chuẩn bị tặng cho Hướng Niệm.

Món quà cho Lục Thứ, tối qua cô bé đã lén mang về nhà, thậm chí còn nhờ dì giúp việc ở nhà gói lại giúp, chỉ đợi tối nay tan học về sẽ tặng cho Lục Thứ.

Trái ngược với sự hân hoan của Vân Chu Chu, Lục Thứ là người đã trải qua 4 cái Tết Thiếu nhi ở trường, lại chẳng hào hứng đến thế. Cậu cảm thấy hoạt động ngày 1/6 này chẳng có gì thú vị, các tiết mục biểu diễn cũng rất nhàm chán, nếu có thể, cậu thà rằng trường cho nghỉ một ngày để họ được tự do hoạt động còn hơn.

Nhưng thân là học sinh, ngoài việc chấp nhận sự sắp xếp của nhà trường thì không còn lựa chọn nào khác, vì vậy dù không tình nguyện, nhưng cuối cùng ngày hôm đó Lục Thứ vẫn mặc bộ đồ bơi Ultraman và xuất hiện trên sân trường.

Sân trường ngày hôm đó có thể gọi là một bầy yêu ma nhảy múa. Thứ có thể thấy bằng mắt thường chính là các bạn học sinh tiểu học mặc đủ loại trang phục kỳ quái, ngay cả giáo viên trong trường cũng mặc áo phông và quần dài tối màu, để tránh "thành cháy vạ lây".

Chính giữa sân trường đặt một bể bọt xà phòng khổng lồ. Bên trong chứa đầy bọt trắng, còn có một chiếc máy thổi bong bóng cực lớn. Lúc này máy thổi bong bóng vẫn đang tắt nên không nhìn ra gì, nhưng đợi đến khi hoạt động chính thức bắt đầu, có lẽ lúc đó trên sân trường sẽ có một cơn mưa bong bóng.

Ngoài bể bọt và máy thổi bong bóng, nhà trường còn chuẩn bị cho mọi người hơn mười bể bóng bay lớn nhỏ. Trong mỗi quả bóng bay nhỏ đều chứa một chút nước, chỉ cần chạm vào người hoặc mặt đất là những quả bóng nước này sẽ nổ tung, không đau nhưng hiệu ứng rất tốt. Và đây chính là công cụ cho trận đại chiến bóng nước lát nữa.

Trước khi bắt đầu đại chiến bóng nước, giáo viên dẫn từng lớp đến khu vực hoạt động của mình, đầu tiên là dặn dò một lượt về các vấn đề an toàn.

Vân Chu Chu vừa nghe, vừa nhìn quanh tìm khu vực hoạt động của lớp 5-3.

Tiếc là hiện trường có quá nhiều người, mà cô bé lại thấp, thêm vào đó hàng ngũ hôm nay không ngay ngắn như lúc tập thể dục, nên cô bé nhìn mãi mà không thấy bóng dáng Lục Thứ đâu.

Vân Chu Chu có chút tiếc nuối: Xem ra kế hoạch bảo vệ anh trai của cô bé chắc chắn phải đổ bể rồi.