Chương 29: Mời anh ăn bánh quy

Vân Chu Chu hoàn toàn không hiểu lời của Vân Thành.

Nhưng mà lời của người lớn lúc nào cũng kỳ kỳ lạ lạ, các bạn nhỏ nghe không hiểu cũng là chuyện bình thường.

Cô bé cũng không gặng hỏi đến cùng xem câu nói vừa rồi của Vân Thành rốt cuộc có ý gì, mà chỉ nghiêm túc dặn dò Vân Thành: "Sắp đến Tết thiếu nhi mùng 1 tháng 6 rồi, nếu ba muốn tặng quà cho mẹ Lục thì có thể chọn ngày này để tặng mẹ đó."

Vân Thành như bừng tỉnh khỏi giấc mộng: "Tết thiếu nhi mùng 1 tháng 6? Vậy con có muốn quà không?"

Vân Chu Chu không đời nào ngờ tới lại có niềm vui bất ngờ thế này, cô bé phấn khích giơ tay lên: "Có có có, con muốn! Anh Lục Thứ cũng muốn nữa."

Lục Thứ đang chuẩn bị xuống lầu đi học thì vừa hay nghe được hai câu cuối, cậu sợ đến mức lớn tiếng từ chối: "Tớ không cần!!!"

Vân Chu Chu ngẩng mặt nhìn cậu, ánh mắt chân thành, cứ như giây tiếp theo sẽ gia nhập Đội viên Thiếu niên Tiền phong vậy: "Cần đi mà, ba em làm việc khác không được chứ tặng quà thì đáng tin lắm đó."

Lục Thứ: "...Lần trước em lừa anh đi câu cá với ba em cũng nói y như vậy đó!"

Nếu Lục Thứ nói muốn thì Vân Thành còn chẳng thèm cho, nhưng thấy cậu kháng cự món quà Tết thiếu nhi của mình như vậy, Vân Thành lập tức nổi tính ngang ngược: "Con không cần chứ gì? Thế thì ba lại càng phải tặng cho con, ba còn phải tặng con một món quà lớn nữa."

Lục Thứ: "..." Đồ thần kinh!

Lục Thứ là một thanh niên tốt "năm điều nên nói, bốn điều nên làm đẹp", xung quanh cậu cũng toàn là những người văn minh, biết nói "xin chào", "cảm ơn", đây là lần đầu tiên trong đời cậu gặp phải người như Vân Thành. Thôi được rồi, thật ra Vân Chu Chu cũng có tính cách như vậy, nhưng cô bé lại tìm mọi cách để đối tốt với bạn, cho nên tuy có hơi ép buộc nhưng không đến mức khiến bạn quá phản cảm, không giống như Vân Thành, một người điển hình cho giai đoạn phản nghịch thời kỳ cuối.

Vân Chu Chu thấy Lục Thứ không vui lắm, nên lúc ra ngoài đợi xe buýt của trường, cô bé lén lút sáp lại gần, nhỏ giọng dỗ dành cậu: "Không sao đâu anh, đến lúc đó nếu anh không thích quà ba em tặng, anh cứ đưa cho em. Em không chê đâu."

Lục Thứ im lặng một lúc lâu rồi hỏi: "Trước đây ba em đã tặng em quà Tết thiếu nhi gì vậy?"

Vân Chu Chu cố gắng lục tìm trong đầu một chút ký ức về quà tặng, nhưng tìm cả buổi trời mà chẳng thu được kết quả gì. Cuối cùng, cô bé linh quang chợt lóe, nhớ đến câu nói của Hướng Niệm, bèn mượn dùng: "Mỗi năm vào Tết thiếu nhi, ba đều sẽ tặng cho em một người ba không chọc con mỉnh tức giận."

Lục Thứ: "..."

Không ai đoán được Vân Thành sẽ tặng họ món quà Tết thiếu nhi gì, nhưng món quà mà Vân Chu Chu chuẩn bị tặng cho Lục Thứ thì đã dần thành hình. Đó là một chiếc xe đua mui trần, xe màu đen tuyền, ghế ngồi màu đỏ, trông vô cùng tinh xảo và nhỏ nhắn. Đương nhiên, vì do thầy giáo khoa học tự thiết kế nên chắc chắn không thể có tạo hình cao cấp, sang chảnh như cả bức tường đầy mô hình xe đua trong phòng Lục Thứ được, nhưng Vân Chu Chu đã rất hài lòng rồi.

Cô bé cũng không biết phải bày tỏ lòng biết ơn của mình với thầy giáo khoa học như thế nào, chỉ có thể lúc giúp thầy dọn dẹp vệ sinh thì múa chổi bay loạn xạ; lúc lau bàn học thì lau đến không còn một hạt bụi, cố gắng để thầy giáo khoa học nhận ra rằng, giúp cô bé làm mô hình ô tô này là một khoản đầu tư không lỗ.

-

Vì ngày mùng 1 tháng 6 còn có trận chiến bóng nước và đêm hội văn nghệ thiếu nhi, nên rất nhiều phụ huynh trong lớp sẽ đến trường làʍ t̠ìиɦ nguyện viên vào ngày hôm đó để giúp duy trì trật tự tại nơi tổ chức hoạt động, tiện thể chụp ảnh, khiêng đồ.

Chuyện mời phụ huynh đến trường làʍ t̠ìиɦ nguyện viên này, Vân Chu Chu và Lục Thứ nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Tuy nhiên, mẹ của Hướng Niệm có đến.

Vân Chu Chu và Hướng Niệm là bạn học cùng lớp mẫu giáo, hai đứa lại rất thân nhau nên mẹ của Hướng Niệm cũng rất quý Vân Chu Chu. Hôm trước ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, khi đến trường dự buổi họp phát động hoạt động, cô ấy còn đặc biệt mang cho Vân Chu Chu một món quà — đó là bánh quy gấu nhỏ do chính tay cô ấy làm.

Vân Chu Chu cố ý để dành hộp bánh quy này đến lúc tan học, rồi như dâng vật báu mà đưa cho Lục Thứ: “Anh ơi, cái này cho anh này.”

Lục Thứ nhìn hộp bánh quy, lắc đầu: “Anh không cần.”

Vân Chu Chu: “Là mẹ của bạn em làm đó, ngon lắm, anh nếm thử đi.”

Lục Thứ thở dài: “Anh không thích ăn bánh quy, em tự ăn đi.”

Vân Chu Chu buồn bã thu lại hộp bánh quy nhỏ, nhưng rất nhanh cô bé lại vực dậy tinh thần: “Vậy anh thích ăn gì, đợi em kiếm được tiền thưởng em mua cho anh.”