Chương 28: Đối xử với mẹ Lục tốt một chút

Thực ra nếu Vân Chu Chu lớn hơn một chút, cô bé có thể sẽ nghĩ ra cách khác, ví dụ như để Vân Thành lấy ra số tiền tiết kiệm hiện có, hoặc thậm chí là bán đi một ít đồ đạc trong nhà, rồi sớm sắm sửa cho mình một ít tài sản, mua một căn nhà gì đó. Nhưng vì Vân Chu Chu hiện tại thực sự còn quá nhỏ, hơn nữa tiền trên một trăm có lẽ đã không đếm xuể, nên cô bé hoàn toàn không nghĩ ra được cách nào khác ngoài việc bám lấy đùi mẹ Lục.

Vân Chu Chu cuối cùng nói một câu: "Ba, nếu ba muốn mẹ Lục giúp ba, thì ba phải đối xử tốt với mẹ Lục trước đã."

-

Vân Thành quả thực đã nghe lọt tai lời của Vân Chu Chu. Đặc biệt là câu cuối cùng này, anh cảm thấy Vân Chu Chu nói rất có lý. Dù sao anh và Lục Dữ Thư tuy trên danh nghĩa là vợ chồng, nhưng nói một cách nghiêm túc thì chính là quan hệ đối tác. Đã là đối tác, thì muốn Lục Dữ Thư giúp đỡ, bản thân mình chắc chắn cũng phải bỏ ra chút gì đó trước.

Nhưng vấn đề là, anh có gì để bỏ ra chứ?

Hay nói cách khác, một người như Lục Dữ Thư không thiếu thứ gì, cô còn thèm muốn thứ gì của anh nữa?

Vân Thành gác khuỷu tay sau gáy, lần đầu tiên bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời.

Lúc đó anh đang nằm trên du thuyền hóng gió biển, bên cạnh là mấy người bạn bè lêu lổng mới quen gần đây. Dạo này việc anh thường làm nhất là ra biển, có khi đi cả một ngày, ăn gì uống gì chơi gì cũng không quan trọng lắm, chủ yếu là để gϊếŧ thời gian.

Giống như trước đây anh đi câu cá, thực ra cũng là để gϊếŧ thời gian, nhưng từ sau lần suýt bị cảnh sát bắt đi, lại còn bị tịch thu đồ nghề câu cá, đã rất lâu rồi anh không đi câu nữa, tiện thể đám bạn thích câu cá kia, anh cũng đều xa lánh cả. Dù sao bạn bè bên cạnh anh đến nhanh đi cũng nhanh, Vân thiếu gia chẳng thèm để tâm.

Bên cạnh Vân Thành có mấy người bạn dẫn theo các cô gái, những cô gái này thực ra đều có thiện cảm với Vân Thành. Dù sao chưa nói đến chuyện có tiền hay không, chỉ riêng khuôn mặt của Vân Thành, có thể cùng Vân Thành trải qua một đêm xuân phong cũng chắc chắn không lỗ.

Tuy nhiên phần lớn các cô gái cũng chỉ nghĩ trong lòng, chứ không dám thật sự xông lên. Đương nhiên cũng có người bạo dạn, lấy cớ đến mời rượu Vân Thành, rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Vân Thành vốn đang suy nghĩ về cuộc đời, thấy có người bên cạnh, lại còn là một cô gái nên cũng không quan tâm đối phương là ai, trực tiếp hỏi: "Cô nói xem, một người phụ nữ, chẳng thiếu thứ gì, tôi nên làm thế nào để trong thời gian ngắn lay động được trái tim cô ấy, rồi khiến cô ấy một lòng một dạ giúp tôi một việc lớn đây?"

Cô gái bên cạnh Vân Thành mặc bikini gợi cảm, rõ ràng trang điểm lộng lẫy, nhưng cười lên lại vừa ngọt ngào vừa ngây thơ, ngay cả giọng nói cũng như ngậm mật: "Thật sự có phụ nữ không thiếu thứ gì sao? Tôi không tin."

Vân Thành: "Thật sự không thiếu thứ gì, cô ấy rất giàu, lại có địa vị, càng có năng lực và thủ đoạn..." Cô ấy còn có thể một tay đẩy đàn ông vào tường, khiến đàn ông không xuống được.

Đối phương che miệng cười: "Người ta nói phụ nữ hoặc là cần rất nhiều rất nhiều tiền, hoặc là cần rất nhiều rất nhiều tình yêu. Nếu người đó thật sự như anh nói hoàn toàn không thiếu tiền, tôi đoán cô ấy chắc chắn rất rất thiếu tình yêu... Hay nói cách khác, cô ấy nhất định rất thiếu đàn ông."

Vân Thành: "...?"

Khoan hãy nói Lục Dữ Thư có thật sự thiếu thốn tình cảm, thiếu thốn đàn ông hay không, cho dù cô ấy thật sự thiếu thốn, chẳng lẽ mình còn phải vì để đối phó Vân Cẩm mà đi tìm Lục Dữ Thư hiến dâng tấm thân?

Mình đường đường là một thằng đàn ông cao một mét tám, đâu đến nỗi vì chút chuyện nhỏ này mà lại liều mình như vậy chứ?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Lục Dữ Thư thật sự có nhu cầu, thì thật ra mình cũng không phải là không thể hiến. Dù sao thì hiến một lần cũng không mất miếng thịt nào, nhưng cơ hội đối phó Vân Cẩm, bỏ lỡ một lần là mất đi một lần rồi.

Làm người mà, quan trọng nhất là phải mở rộng tầm nhìn.

-

Sau khi Vân Thành đã mở rộng tầm nhìn, đột nhiên cảm thấy trời cao biển rộng, trời quang mây tạnh.

Vân Chu Chu hoàn toàn không biết sau cuộc nói chuyện đơn giản với Vân Thành tối hôm đó, trong đầu Vân Thành đã "lái xe lên tận đường cao tốc", cô bé vẫn còn đang nghĩ, nếu được, đến lúc đó nên để Vân Thành tự tay làm một món quà Tết Thiếu nhi 1/6 tặng cho Lục Dữ Thư.

Cô bé tin rằng Lục Dữ Thư nhận được quà chắc chắn sẽ rất vui. Dù sao thì ai nhận được quà cũng đều sẽ rất vui, mà việc tặng quà nhận quà, chính là ý nghĩa tồn tại của ngày lễ.

Nếu ngày Tết Thiếu nhi 1/6 đó Lục Dữ Thư còn có thời gian, thậm chí còn có thể để Vân Thành tự mình xuống bếp nấu cho Lục Dữ Thư một bữa cơm. Đừng thấy Vân Thành làm việc khác rất tệ, nhưng thật ra tay nghề nấu ăn của anh cũng được. Hơn nữa, chuyện nấu cơm này, quan trọng là tấm lòng, nấu có ngon hay không lại là thứ yếu.

Hai cha con mỗi người một tâm tư, nhưng đều ngầm hiểu không ai nhắc đến.

Sau này Vân Chu Chu phát hiện thời gian Vân Thành ở nhà dường như đột nhiên nhiều hơn, trước đây ba năm ngày cũng không về nhà một chuyến, gần đây thì ngày nào cũng về nhà, hơn nữa mỗi lần về nhà đều quan tâm hỏi một câu: "Lục Dữ Thư vẫn chưa về à?"

Vân Chu Chu: "Ba tìm mẹ Lục có việc gì ạ?"

Vân Thành: "Không phải con bảo ba đối xử tốt với mẹ Lục của con một chút sao? Bây giờ ba còn không gặp được cô ấy, làm sao mà tốt với cô ấy được?"

Vân Chu Chu hào hứng nói: "Vậy nếu ba gặp được người rồi, ba định đối tốt với mẹ Lục như thế nào ạ?"

Vân Thành: "Đó là nội dung cần phải trả phí để xem rồi."

Vân Chu Chu: "..." Cái quái gì vậy.