Chương 27: Cái kết tốt đẹp nhất

Dù sao thì nhìn lại cuộc đấu tranh 28 năm qua giữa Vân Thành và Vân Cẩm, Vân Chu Chu cảm thấy đó chính là một lịch sử đẫm máu nước mắt khi Vân Thành bị Vân Cẩm nghiền ép toàn diện. Mặc dù sau khi Vân Chu Chu ra đời, cô bé chưa từng thấy Vân Thành bị đánh nữa, dù sao lúc này cả hai người đều đã làm cha rồi, nhưng Vân Chu Chu cảm thấy với mức độ "tìm chết" này của Vân Thành, lúc nhỏ Vân Thành chắc chắn không ít lần bị Vân Cẩm đánh. Nhưng bị đánh nhiều năm như vậy mà vẫn không rút kinh nghiệm thì phải nói Vân Thành thật sự rất ngoan cố.

Vân Chu Chu hỏi Vân Thành: "Ngày 17 tháng 6 chúng ta về nhà họ Vân làm gì ạ?"

Vân Thành vui vẻ hớn hở: "Không làm gì cả, chỉ về xem thôi!"

Vân Chu Chu bực bội: "Xem gì ạ? Xem ba về bị mắng à?"

Vân Thành: "..."

Vân Thành nghển cổ, cố gắng tranh luận: "Đó là trước kia rồi, bây giờ khác rồi. Bây giờ chúng ta đông người hơn, hơn nữa còn có dì Lục của con ở đó, một mình dì ấy có thể địch cả một tiểu đoàn."

Lục Thứ: "..."

Vân Chu Chu: "..."

Lục Dữ Thư, người một mình có thể địch cả một tiểu đoàn, lúc này đang tăng ca ở công ty. Trước đó vì liên hôn với Vân Thành, nên cô đã lấy được không ít lô đất và dự án mới từ nhà họ Vân. Đương nhiên, để đáp lại, cô cũng nhường lại một số dự án mà Vân Cẩm để mắt đến cho Vân Cẩm, coi như đôi bên cùng có lợi.

Thời gian này cô vẫn luôn bận rộn với những dự án này, hơn nữa vì một số hạng mục trong dự án cần phải trao đổi với bên Vân Cẩm, nên thỉnh thoảng cô cũng gọi điện thoại cho Vân Cẩm.

Tuy không giao tiếp nhiều với Vân Cẩm, nhưng Lục Dữ Thư nhạy bén phát hiện ra cô và Vân Cẩm thật sự là cùng một loại người, bởi vì cả hai bên đều công tư phân minh như nhau, cũng đều lạnh lùng vô tình như nhau. Nói thật, bàn công việc với người như Vân Cẩm rất vui vẻ, bởi vì anh ta rất thông minh. Nhưng nếu là kết hôn sống chung, Lục Dữ Thư thà chọn một "mỹ nhân ngốc nghếch" như Vân Thành còn hơn. Dù sao thì người thông minh trên thương trường thật sự quá nhiều, nhiều đến mức như mây trên trời, đếm không xuể. Lục Dữ Thư tuy không đến mức chán ghét những trò lừa lọc giữa những người thông minh, nhưng trong lòng cũng không muốn phải giao tiếp với những người thông minh như Vân Cẩm trong cuộc sống.

Những lúc như thế này, mới thấy được lợi ích của "mỹ nhân ngốc nghếch". Xinh đẹp, lại không có não, quả thực là ứng cử viên tốt nhất cho việc liên hôn.

-

Trong lòng Vân Chu Chu thực ra muốn khuyên ba mình đừng về nhà họ Vân nữa, nhưng nhất thời cô bé không tìm được lý do thích hợp. Hơn nữa cô bé hiểu Vân Thành, con người Vân Thành tuy tuổi đã không còn nhỏ, nhưng tâm trí không trưởng thành, nói đơn giản là thời kỳ nổi loạn đặc biệt đặc biệt dài, bạn càng không cho anh làm gì, có lẽ anh càng muốn làm ngược lại với bạn.

Sau đó, cô bé cũng thử dùng cốt truyện mình nhìn thấy lúc gặp tai nạn xe để dọa dẫm Vân Thành, nói đó là một giấc mơ.

Cô bé nói với Vân Thành: "Ba ơi, mấy hôm trước con có một giấc mơ, mơ thấy ba bị bác cả đuổi ra khỏi nhà họ Vân, sau đó ba sống rất rất thảm, đến cơm cũng không có mà ăn, cuối cùng suýt nữa thì chết đói."

Kết quả Vân Thành nghe xong còn rất vui vẻ: "Người ta nói mơ là ngược lại, điều này cho thấy bác cả của con lần này chắc chắn sẽ gặp xui xẻo. Ba đã nói rồi, kết hôn với Lục Dữ Thư tuy có trăm điều hại, nhưng ít nhất cũng có một điều lợi, đó là đối phó với Vân Cẩm rất có lợi."

Vân Chu Chu thở dài thườn thượt: "Ba ơi, con phát hiện ba thật sự rất bướng bỉnh."

Vân Thành: "..."

Vân Chu Chu thấy khuyên bảo Vân Thành không có tác dụng, đành phải đổi một hướng suy nghĩ khác: "Vậy sao ba lại chắc chắn mẹ Lục nhất định sẽ giúp ba chứ?"

Vẻ mặt Vân Thành đương nhiên: "Bởi vì ba và Lục Dữ Thư đã kết hôn rồi, bây giờ chúng ta là vợ chồng, là một thể thống nhất, Lục Dữ Thư giúp ba cũng đồng nghĩa với việc đang giúp chính mình..."

Vân Chu Chu: "Vậy nếu bây giờ mẹ Lục ở bên ngoài bị người khác bắt nạt, ba có sẵn lòng ra tay giúp đỡ không?"

Vân Thành: "..."

Vân Thành rất muốn nói đương nhiên là anh sẽ làm vậy, nhưng sâu thẳm trong lòng anh lại rất rõ ràng, anh sẽ không làm thế. Anh vốn không có tình cảm gì với Lục Dữ Thư, nếu Lục Dữ Thư thật sự bị người khác bắt nạt ở bên ngoài, anh không vỗ tay cười lớn đã là anh lương thiện lắm rồi.

Vân Chu Chu cũng không biết lời của mình Vân Thành nghe vào được bao nhiêu, nhưng Vân Thành không phản bác, chứng tỏ vẫn nghe lọt tai lời của cô bé.

Thực ra suy nghĩ của Vân Chu Chu rất đơn giản, điều cô bé mong muốn nhất là Vân Thành có thể từ bỏ ý định quay về nhà họ Vân, nhưng nếu Vân Thành không muốn từ bỏ, thì cô bé hy vọng Vân Thành có thể nhân cơ hội này đối xử với mẹ Lục tốt hơn một chút. Như vậy lỡ sau này Vân Thành thật sự đắc tội nặng với bác cả của Vân Chu Chu, Lục Dữ Thư dù không giúp Vân Thành, ít nhất cũng còn bằng lòng chứa chấp Vân Thành.

Chỉ cần Lục Dữ Thư còn bằng lòng chứa chấp Vân Thành, thì cô bé và Vân Thành sẽ không đến nỗi không nhà không cửa, lưu lạc đầu đường.

Đây là cái kết tốt đẹp nhất mà Vân Chu Chu 6 tuổi có thể nghĩ ra.