Lần này Vân Chu Chu thực sự rất tức giận.
Cô bé tức giận không phải vì Vân Thành kể chuyện ma dọa mình, mà là vì Vân Thành kể chuyện ma dọa Lục Thứ.
Lần trước Vân Thành đưa cô bé và Lục Thứ đi câu cá, kết quả là hại bọn họ suýt nữa bị chú cảnh sát bắt đi. May mà Lục Thứ rộng lượng tha thứ cho ông. Vậy mà lần này, cô bé khó khăn lắm mới nài nỉ Lục Thứ lên cùng mình nghe truyện kể trước khi ngủ, Vân Thành lại bày ra trò này. Vân Chu Chu không sợ gì khác, chỉ sợ Lục Thứ từ nay về sau thật sự bắt đầu ghét cay ghét đắng Vân Thành thôi.
Bây giờ cô bé và Vân Thành cũng coi như là... từ đó nói thế nào nhỉ? À, ăn nhờ ở đậu. Lỡ như đến lúc đó mẹ Lục và Lục Thứ nổi giận, lại đuổi hai người họ ra ngoài, với cái thói phá gia chi tử và bất tài vô dụng này của Vân Thành, Vân Chu Chu thật sự rất lo lắng những cảnh tượng cô bé nhìn thấy lúc bị tai nạn xe trước kia sẽ ứng nghiệm.
Vì vậy, cô bé tức giận ra lệnh cho Vân Thành: "Ba kể cho đàng hoàng vào, nếu ba còn như vậy nữa, con thật sự sẽ nổi giận đó."
Lục Thứ tò mò ngẩng đầu nhìn Vân Chu Chu đang ngồi trên giường, mặt mày phụng phịu. Vậy bây giờ vẫn là đang giả vờ tức giận sao? Thế tức giận thật sự thì trông như thế nào?
Vân Thành không sợ gì khác, chỉ sợ Vân Chu Chu thật sự nổi giận. Phần lớn thời gian, tính tình Vân Chu Chu rất tốt, cứ như không có tính khí gì vậy. Nhưng một khi đã thật sự nổi giận, thì bướng bỉnh như một con trâu. Cô bé cũng không khóc không quấy, chỉ im lặng đi theo Vân Thành. Vân Thành đi đâu cô bé theo đó, giống như một cái đuôi nhỏ không thể nào cắt được. Nếu Vân Thành trốn đi, cô bé sẽ ngồi trong sân như một tảng đá vọng phu, không ăn không uống, không nói không rằng đợi anh. Dù sao Vân Thành trước kia đã trải qua một lần, nên không bao giờ dám trải qua nữa.
Nghe Vân Chu Chu nói vậy, anh lập tức ngoan ngoãn kể chuyện cho hai đứa trẻ. Lần này câu chuyện đã bình thường hơn nhiều, nào là "Nam tước Munchausen phiêu lưu ký", nào là "Tôn Ngộ Không đại chiến Hắc Phong Quái"...
Đừng nói Vân Chu Chu nghe say sưa, ngay cả Lục Thứ cũng nghe đến mê mẩn.
Đừng thấy Lục Thứ bây giờ đã 10 tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn, số lần cậu nghe truyện trước khi ngủ có khi còn không nhiều bằng Vân Chu Chu.
Biết làm sao được, công việc của Lục Dữ Thư quá bận rộn. Thường thì khi Lục Thứ đã ngủ say, cô vẫn chưa tan làm; đến khi Lục Thứ thức dậy, cô lại đã sớm đến công ty. Hai mẹ con tuy sống chung một nhà nhưng số lần gặp mặt cũng ít ỏi, huống chi là để Lục Dữ Thư kể chuyện trước khi ngủ cho cậu. Thực ra, có một thời gian Lục Dữ Thư cũng mua cho Lục Thứ một chiếc Kindle, trong nhà cũng có đủ loại thiết bị điện tử chuyên dụng để nghe truyện trước khi ngủ, nhưng những thứ đó hoàn toàn khác biệt so với việc cha mẹ tự mình kể chuyện cho con nghe. Dù sao đi nữa, nghe được một thời gian, Lục Thứ cũng mất hứng, không bao giờ đυ.ng đến nữa.
Tối hôm đó, ba người rúc trong phòng kể chuyện đến tận 11 giờ, cuối cùng Vân Thành khản cả cổ, sắp bốc khói đến nơi mới dừng lại.
Vân Chu Chu vẫn còn thòm thèm, nói: "Ba ơi, ngày mai ba có ở nhà không? Ngày mai con cũng muốn nghe kể chuyện."
Vân Thành hoảng hốt xua tay lia lịa: "Không ở, ngày mai không ở, ngày kia cũng không ở, ngày kìa, ngày kịa cũng không ở..."
Vân Chu Chu: "Vậy cả tháng tới ba đều không ở nhà ạ?"
Vân Thành: "Thời gian khác ba không rõ, nhưng ngày 17 tháng 6 ba chắc chắn sẽ về nhà."
Vân Chu Chu không hiểu: "Tại sao lại là ngày 17 tháng 6 ạ? Ngày đó là ngày gì trọng đại lắm sao?"
Vân Thành cười hì hì: "Ngày 17 tháng 6 chúng ta sẽ cùng nhau về nhà họ Vân mà!"
Vân Thành đưa tay chỉ Lục Thứ: "Con cũng đi, mẹ con cũng đi, tất cả chúng ta đều đi. Ha ha ha ha ha ha, nghĩ thôi đã thấy vui rồi..."
Lục Thứ: "..." Vui sao? Cậu không thấy vậy.
Vân Chu Chu: "..." Khó khăn lắm mới thoát ra được, giờ ba lại muốn quay về? Ba đúng là không biết chữ "chết" viết thế nào thì phải!
-
Vân Chu Chu dạo này không mấy để ý đến cái "thanh tiến độ tử vong" trên đầu Vân Thành, bởi vì kể từ khi Vân Thành liên hôn với Lục Dữ Thư, rời xa nhà họ Vân và Vân Cẩm, màu sắc của cái "thanh tiến độ tử vong" trên đầu Vân Thành đã trở nên rất nhạt, không nhìn kỹ thì không thấy được.
Nhưng hôm nay vì Vân Thành nói ngày 17 tháng 6 sẽ về nhà họ Vân, nên Vân Chu Chu cố ý nhìn chằm chằm lêи đỉиɦ đầu Vân Thành một lần nữa, quả nhiên phát hiện cái "thanh tiến độ tử vong" trên đầu Vân Thành lại có xu hướng âm ỉ phát sáng.
Vân Chu Chu cảm thấy mình có một ưu điểm lớn nhất, đó là biết thời thế, nói đơn giản là nhận thua rất nhanh. Đây cũng là lý do tại sao lúc cô bé gặp tai nạn xe, vừa tiếp nhận được cốt truyện của nguyên tác, cô bé thậm chí còn không phản kháng mà đã xúi giục ba mình bỏ trốn.
Có điều, cô bé dường như đã quên mất, bản thân cô bé tuy nhận thua nhanh, nhưng cô bé còn có một người ba vừa "gà" vừa thích "chơi".
Vân Chu Chu đôi khi thật sự không hiểu nổi ba mình.