Lục Thứ tuy người ngồi trước TV, trông có vẻ như đang chăm chú xem TV, nhưng thực ra ít nhất hơn một nửa tâm trí cậu đều đổ dồn vào Vân Thành và Vân Chu Chu. Cũng không phải vì lý do gì khác, cậu chỉ đơn thuần tò mò xem hai cha con này cư xử với nhau như thế nào. Lúc này nhìn thấy Vân Thành lại định kiểm tra bài tập của Vân Chu Chu, Lục Thứ còn kinh ngạc hơn cả lúc thấy ông ba tổ chức sinh nhật cho hai con chim nữa– Trời ơi, không lẽ cậu xem TV lâu quá nên mắt có vấn đề rồi sao? Cậu lại có thể nhìn thấy những thứ như tình cha và tinh thần trách nhiệm trên người Vân Thành.
Lúc Vân Thành lật xem bài thi và bài tập của Vân Chu Chu, khung cảnh trông lại có vài phần đẹp mắt.
Hết cách, ai bảo người đẹp thì làm gì cũng đẹp. Đặc biệt Vân Thành không phải đẹp bình thường, anh là kiểu đẹp mà cả đàn ông lẫn phụ nữ đều có thể cùng lúc công nhận, là kiểu đẹp mà đến cả ngón tay cũng đẹp. Vì vậy, khi anh nghiêng người, dùng những ngón tay thẳng tắp thon dài tỉ mỉ lật từng trang vở bài tập của Vân Chu Chu, ngay cả quyển vở bài tập một đồng một quyển cũng trở nên sang chảnh hẳn lên.
Cho đến khi Vân Thành mở miệng, cảm giác sang chảnh này mới bị phá vỡ.
Vân Thành: "Con ở nhà rảnh thì cũng nên luyện chữ cho tử tế vào, cái chữ của con thế này, phí cả mấy bài kiểm tra điểm tối đa."
Vân Chu Chu tự bào chữa: "Con còn nhỏ mà!"
Vân Thành: "Nhỏ cái gì mà nhỏ, tục ngữ có câu "ba tuổi định tám mươi". Con ba tuổi chữ đã xấu thì ba mươi tuổi chữ cũng chẳng đẹp hơn được đâu. Con xem ba đây này, hồi ba ba tuổi người ta đã bảo ba là thằng công tử bột rồi, con thấy người ta nhìn người chuẩn chưa kìa."
Vân Chu Chu: "..."
Lục Thứ đứng bên cạnh: "..."
-
Tối hôm đó Vân Thành có lẽ không định ra ngoài nữa, sau khi ký tên và kiểm tra bài tập cho Vân Chu Chu xong thì xách l*иg chim lên lầu. Vân Chu Chu thực ra rất thích ba ở nhà, vì ba sẽ kể chuyện cho cô bé nghe. Đương nhiên không phải là những câu chuyện trong sách tranh, mà là chuyện ba đã ăn gì ngon, chơi gì vui ở bên ngoài, hay gặp phải những điều gì mới lạ và thú vị.
Vân Chu Chu cảm thấy những điều tai nghe mắt thấy này còn thú vị hơn cả những câu chuyện trong sách.
Vì vậy, vừa thấy Vân Thành xách l*иg chim lên lầu, cô bé liền xúi giục Lục Thứ: "Anh ơi, chúng mình mau về phòng làm bài tập đi, làm xong bài mình cùng đi nhờ ba kể chuyện trước khi ngủ cho nghe."
Lần này Lục Thứ kiên quyết không tin nữa: "Anh không muốn."
Vân Chu Chu: "Anh tin em đi, ba em kể chuyện hay lắm, ba còn biết kể chuyện "Người xe đua đại chiến Robot" nữa đấy!"
Lục Thứ: "..."
"Người xe đua đại chiến Robot" là cái quái gì chứ?
Mà kể cũng lạ, nghe cũng thấy hơi muốn nghe thật.
Lục Thứ thực ra đã hơi động lòng, nhưng vì sĩ diện, cậu vẫn để Vân Chu Chu năn nỉ một hồi lâu, rồi mới giả vờ miễn cưỡng đồng ý đi cùng Vân Chu Chu nghe kể chuyện.
Vì có động lực được nghe kể chuyện trước khi ngủ, tối hôm đó hai anh em làm bài tập như có thần trợ giúp. Bình thường Lục Thứ phải làm bài tập ít nhất đến 11 giờ đêm, vậy mà tối hôm đó chưa đến 10 giờ đã làm xong. Làm xong bài tập, cậu còn tắm táp qua loa một lượt, rồi mới dưới sự thúc giục dồn dập của Chu Chu, giả vờ miễn cưỡng đi đến phòng của Vân Thành.
Mặc dù đây là nhà của Lục Thứ, cậu cũng đã sống trong biệt thự này hơn 10 năm, nhưng kể từ khi Vân Thành và Vân Chu Chu dọn đến, cậu chưa từng vào lại căn phòng mà Vân Thành đang ở. Vì vậy, lần này bước vào, cậu mới nhận ra căn phòng đã thay đổi khá nhiều.
Thay đổi lớn nhất là căn phòng trở nên rất thơm. Lục Thứ cũng không biết đó cụ thể là mùi gì, nhưng chắc chắn không phải hương hoa hay hương trái cây, đoán chừng là mùi nước hoa hoặc mùi mỹ phẩm. Ngoài đủ thứ mùi thơm, thì phòng của Vân Thành còn treo đầy những món đồ nhỏ kỳ lạ. Lục Thứ chỉ liếc qua cũng thấy những món đồ trang trí trông giống sừng tê giác treo trên tường, và những món đồ chạm khắc bằng đá, bằng gỗ đặt trên bàn.
Nói chung, căn phòng này rất hợp với thân phận của một công tử ăn chơi trác táng như Vân Thành.
Vân Chu Chu chẳng đợi Vân Thành hỏi đã chủ động nói rõ mục đích của mình và Lục Thứ: "Ba ơi, chúng con muốn nghe kể chuyện trước khi ngủ ạ."
Vân Thành cũng không từ chối: "Chuyện kể trước khi ngủ à? Được thôi, để ba nghĩ xem."
Vân Chu Chu vui sướиɠ tung giày, trèo lên giường, chờ Vân Thành kể chuyện cho cả hai. Lục Thứ tất nhiên không thể trèo lên giường của Vân Thành như Vân Chu Chu được. Nhưng phòng của Vân Thành ngay cả một chiếc ghế tử tế cũng không có, chỉ có bệ cửa sổ nhìn ra ngoài và một chiếc ghế lười là có thể ngồi. Vậy nên Lục Thứ do dự một lát, cuối cùng ngồi xuống bệ cửa sổ trong phòng Vân Thành.
Vân Thành nhanh chóng bắt đầu kể: "Câu chuyện này, là khi ba còn bé tí, ông nội đã kể cho ba nghe."
Lục Thứ thầm nghĩ: Ồ, thì ra đây là một câu chuyện gia truyền, nghe có vẻ ghê gớm lắm đây.
Vân Thành kể tiếp: "Chuyện kể rằng có một gia đình nọ, vì nhà nghèo nên cưới một cô gái mù. Sợ con sinh ra mắt cũng không nhìn thấy được, nên ngày nào người chồng cũng lên núi săn bắt đủ thứ thú rừng về tẩm bổ cho vợ. Hơn nữa, họ còn tin vào quan niệm "ăn gì bổ nấy", nên lần nào cũng bắt những con vật nhỏ đang mang thai, rồi còn cố tình bắt cô gái mù ăn sống mắt của những con vật đó..."
Lục Thứ: "..." Nghe có vẻ hơi rùng rợn, cái thứ này mà thích hợp làm chuyện kể trước khi ngủ sao?
Vân Thành: "Kết quả là, sau mười tháng mang thai, đến ngày sinh nở, cô gái mù đó đã sinh ra một đứa bé... toàn thân mọc đầy mắt."
Vân Chu Chu sợ quá hét toáng lên: "Á á á á á á..."
Lục Thứ: "..." Ôi trời, một câu chuyện ma gia truyền! Chẳng lẽ đây chính là kiểu ba trông con – phiên bản... truyện ma trước giờ ngủ? Đúng là ba trông con, chỉ cần con sống là được rồi.