Vân Chu Chu đã có một buổi tối ngập tràn hương vị kem vô cùng hạnh phúc, kết quả là ngày hôm sau vừa đến lớp đã bị các bạn học trong lớp vây kín.
Mọi người xúm lại quanh Vân Chu Chu ở giữa, nhao nhao hỏi cô bé:
"Chu Chu, hôm qua Lục Thứ có đánh cậu không?"
"Nghe nói anh ấy kéo cậu từ trên xe buýt của trường xuống tận dưới xe luôn hả? Nhiều người nhìn thấy lắm đó!"
"Lục Thứ hung dữ quá đi, cho dù anh ấy không thích cậu thì cũng không thể đánh cậu được! Mẹ tớ nói rồi, đánh người là không đúng đâu."
"Vậy anh ấy về nhà có xin lỗi cậu không?"
...
Vân Chu Chu không tài nào ngờ được chỉ sau một đêm mà sự việc lại biến thành thế này. Dù biết mọi người cũng chỉ quan tâm mình, nhưng danh dự của anh trai thì cô bé phải bảo vệ, cô bé không thể để các bạn hiểu lầm anh trai được.
Vân Chu Chu lớn tiếng phản bác: "Anh trai tớ không hề đánh tớ, anh ấy đưa tớ xuống xe để mua kem đó."
Có bạn bán tín bán nghi: "Lục Thứ tốt với cậu vậy sao?"
Vẻ mặt Vân Chu Chu đầy tự hào: "Đương nhiên rồi! Cậu không có anh trai đúng không? Đợi sau này cậu có anh trai rồi sẽ biết, tất cả các anh trai trên đời đều rất rất tốt, không tin cậu cứ hỏi Hướng Niệm xem."
Hướng Niệm, người mà buổi sáng vừa mới suýt đánh nhau với anh trai vì tranh miếng trứng rán cuối cùng: "...Đúng, Chu Chu nói đúng rồi."
Đợi đám đông giải tán, Hướng Niệm mới không yên tâm lại lén hỏi Vân Chu Chu một lần nữa: "Anh trai cậu thật sự không đánh cậu chứ? Nếu anh ấy đánh cậu thì cậu nhất định phải nói cho tớ biết... à không, nhất định phải nói cho ba cậu biết đó!"
Vân Chu Chu lắc đầu nguầy nguậy: "Không đâu, tính tình của anh trai tớ tốt lắm."
Lục Thứ có tính tình tốt?
Hướng Niệm cẩn thận nhớ lại dáng vẻ của Lục Thứ, cảm thấy Vân Chu Chu quá ngây thơ rồi. Dù sao thì Lục Thứ cao như vậy, lại còn hay trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, nhìn thế nào cũng thấy không dễ chọc, đâu có giống người có tính tình tốt chút nào đâu!
Đương nhiên, những lời này Hướng Niệm cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói thẳng trước mặt Vân Chu Chu.
Về hoạt động ngày Quốc tế Thiếu nhi 1 tháng 6 của trường, nhà trường nhanh chóng phát thông báo bằng văn bản, hơn nữa giáo viên còn nhấn mạnh mỗi bạn nhỏ đều phải mang thông báo về cho phụ huynh ký, sau đó mang giấy báo lại cho trường.
Vân Chu Chu không hiểu lắm nội dung thông báo, nhưng điều khiến cô bé đau đầu hơn không phải là chuyện đó, mà là việc cần phụ huynh ký tên.
Cô bé vốn định gọi điện thoại cho Vân Thành về, nhưng nghĩ lại Lục Thứ cũng cần ký tên, thế là cố ý đợi đến lúc tan học mới hỏi Lục Thứ: "Em thấy mẹ Lục bình thường cũng không có thời gian về, anh có cần ba em ký giúp anh không?"
Lục Thứ: "Không cần, anh tự ký."
Vân Chu Chu không hiểu thao tác lắm này: "Tự ký? Tự ký tên mình hả?"
Lục Thứ: "Ký tên mẹ anh."
Vân Chu Chu: "...???" Còn có thể như vậy sao?
Vân Chu Chu thực sự rất tò mò, nên lúc Lục Thứ giả chữ ký của Lục Dữ Thư, Vân Chu Chu liền ghé sát vào bên cạnh chăm chú quan sát. Lục Thứ vừa nhìn đã biết là "tay quen" rồi, vì lúc cậu ký tên Lục Dữ Thư, động tác cực kỳ thành thục, thậm chí còn thành thục hơn cả lúc Vân Chu Chu ký tên mình.
Vân Chu Chu nhìn chữ ký "Lục Dữ Thư" to đùng trên tờ thông báo, vừa khâm phục vừa rụt rè hỏi: "Cô giáo không phát hiện ra sao?"
Lục Thứ nhún vai, chẳng mấy để tâm: "Có phát hiện rồi, còn gọi điện thoại mách mẹ anh nữa."
Vân Chu Chu: "Vậy sau khi mẹ Lục về có mắng anh không?"
Lục Thứ: "Mẹ khen anh ký tên luyện cũng khá lắm."
Vân Chu Chu: "..."
Vân Chu Chu vốn cũng muốn nhờ Lục Thứ ký giúp một cái, nhưng vì quá sợ thầy cô giáo, nên cuối cùng vẫn đành nuốt ngược những lời định nói vào bụng, rồi đặc biệt gọi điện thoại cho Vân Thành, bảo ba về ký tên cho mình.
Vân Thành đáp một tiếng "Biết rồi" rồi cúp máy.
Khoảng 8 giờ, Vân Thành đúng giờ vừa nghêu ngao hát vừa xuất hiện ở cửa nhà, trên tay ngoài xách hai "cục cưng" "Kim Giác Đại Vương" và "Ngân Giác Đại Vương" của mình, lại còn xách thêm một chiếc bánh kem hai tầng.
Lục Thứ lúc đó đang cùng Vân Chu Chu ngồi trên sofa phòng khách xem TV, nhìn thấy chiếc bánh kem trên tay Vân Thành, còn tưởng hôm nay là sinh nhật của ba cô bé, ai ngờ lại thấy Vân Thành đặt bánh kem lên bàn ăn, rồi đặt l*иg chim sang một bên, cười tủm tỉm gọi hai đứa: "Mau lại đây, mau lại đây, đến chúc mừng sinh nhật Kim Giác Đại Vương và Ngân Giác Đại Vương nào."
Lục Thứ: "..." Ông ba này đúng là hết nói nổi rồi.
Vân Chu Chu không biết có phải đã quen rồi hay sao, vậy mà lại thật sự đứng dậy chạy qua, còn thành tâm góp ý với Vân Thành: "Ba nên mua sâu nhỏ làm bánh kem cho chúng nó, chim nhỏ đều thích ăn sâu mà."
Vân Thành: "Thế thì không được, ba sợ sâu."
Lục Thứ: "..."
Hai cha con nghiêm túc hát bài "Chúc mừng sinh nhật" cho "Kim Giác Đại Vương" và "Ngân Giác Đại Vương", còn ra dáng ước nguyện hẳn hoi, rồi mới bắt đầu cắt bánh. Lục Thứ không thích ăn mấy thứ ngọt ngấy này, nên Vân Chu Chu và Vân Thành cũng không ép cậu, hai cha con mỗi người ăn một miếng xong thì bắt đầu ký tên.
Ký tên xong, Vân Thành cũng không vội đi ngay mà đột nhiên hỏi Vân Chu Chu: "Dạo này học hành thế nào? Lấy cặp sách của con ra cho ba xem nào."
Vân Chu Chu ngoan ngoãn lấy cặp sách ra đưa cho Vân Thành.