Chương 21

Vân Chu Chu mỗi ngày đều tranh thủ giờ nghỉ trưa đến chỗ giáo viên khoa học để cùng nhau làm quà Tết thiếu nhi cho Lục Thứ, đôi khi cũng tận dụng thời gian sau giờ học buổi chiều. Tuy nhiên, vì phải bắt xe buýt nên sau giờ học chỉ có chưa đến nửa tiếng.

Lục Thứ ban đầu không phát hiện ra điều gì bất thường ở Vân Chu Chu, cho đến khi Vân Chu Chu lại một lần nữa lên xe buýt muộn hơn cả một học sinh lớp trên như cậu, cậu mới bắt đầu để ý.

Càng để ý, càng cảm thấy Vân Chu Chu nhất định có chuyện giấu mình.

Bởi vì trước đây hai người cùng ngồi xe buýt, mặc dù Vân Chu Chu không dám lại gần cậu, cũng không dám tiến lên nói chuyện với cậu, nhưng ánh mắt của Vân Chu Chu cứ như ánh đèn sân khấu, luôn dõi theo cậu. Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ ánh mắt Vân Chu Chu không dám nhìn thẳng vào cậu, thậm chí có lúc Lục Thứ chủ động nhìn Vân Chu Chu, Vân Chu Chu còn vội vàng dời mắt đi, giả vờ như đang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Lục Thứ: Không đúng! Rất không đúng!

Liên hệ đến việc thời gian Vân Chu Chu lên xe buýt ngày càng muộn, Lục Thứ cảm thấy Vân Chu Chu có thể đã gặp phải rắc rối gì đó ở trường. Một đứa trẻ lớp một có thể gặp rắc rối gì chứ? Nghĩ tới nghĩ lui, Lục Thứ cảm thấy hoặc là bài tập chưa làm xong bị giáo viên giữ lại, hoặc là bị bạn học trong lớp bắt nạt, ví dụ như bạn học trong lớp bắt Vân Chu Chu dọn dẹp vệ sinh xong mới được về.

Lục Thứ vốn không muốn quản chuyện của Vân Chu Chu, nhưng một là Vân Thành vẫn như mọi khi không hề sốt ruột, hai là Lục Dữ Thư trước đó cũng đã dặn dò Lục Thứ phải hòa thuận với Vân Chu Chu, vì vậy sau khi suy nghĩ rất nhiều, Lục Thứ vẫn chủ động gọi Vân Chu Chu sau khi xuống xe buýt: "Vân Chu Chu."

Vân Chu Chu nắm chặt quai cặp sách, nhìn cậu với vẻ mặt vô tội, nói: "Có!"

Lục Thứ: "..."

Chết tiệt, suýt chút nữa là lộ tẩy.

Lục Thứ: "Dạo này em làm sao vậy, anh nhớ lớp một các em tan học lúc 3:50 chiều, lớp năm tụi anh mới là 4:30."

Vân Chu Chu: "Đúng vậy!"

Lục Thứ: "Vậy tại sao mấy hôm nay em lên xe buýt còn muộn hơn cả anh vậy?"

Lục Thứ tưởng rằng câu hỏi này của mình vừa đưa ra, nhất định sẽ khiến Vân Chu Chu trở tay không kịp, nói không chừng Vân Chu Chu sẽ lập tức khai báo rõ ràng những vấn đề và rắc rối mà mình gặp phải. Kết quả không ngờ Vân Chu Chu ngẩng mặt nhìn cậu, hỏi ngược lại với vẻ mặt hào hứng: "Anh biết em lên xe muộn hơn anh sao? Anh cũng quan tâm em đúng không?"

Lục Thứ vội vàng phản bác: "...Không có!!! Đừng nói bậy!!!"

Vân Chu Chu nhìn thấy cổ Lục Thứ đột nhiên đỏ lên, cười đến mức mắt híp lại thành hình trăng khuyết, cô bé cảm thấy mình chắc chắn đã đoán đúng, cô bé đã nói rồi, nỗ lực nhất định sẽ không uổng phí, chỉ cần cô bé luôn đối xử tốt với anh trai, sớm muộn gì anh trai cũng sẽ đối xử tốt với cô bé.

Lục Thứ nhìn thấy nụ cười trên mặt Vân Chu Chu, quay người bỏ đi. Cậu cảm thấy mình thật sự không nên xen vào việc của người khác, dù sao bố mẹ ruột của Vân Chu Chu cũng không quan tâm đến cô bé, mình chỉ là người xa lạ, cần gì phải quản cô bé chứ. Cứ để cô bé bị giáo viên giữ lại ở trường, cứ để cô bé bị bạn học bắt nạt...

Lục Thứ bị Vân Chu Chu vạch trần tâm tư, hiếm khi có chút tức giận. Đến mức khi ăn tối, cậu cố tình ngồi cách Vân Chu Chu thật xa, ngay cả việc cùng xem phim hoạt hình sau bữa tối như thường lệ, cậu cũng trực tiếp hủy bỏ, vừa ăn cơm xong liền ôm cặp sách trốn về phòng.

Tất nhiên Vân Chu Chu có thể nhận ra Lục Thứ đang tức giận, nhưng cô vé thực sự không biết anh đang giận chuyện gì. Tuy không biết anh trai giận cái gì, nhưng cô bé chắc chắn rằng Lục Thứ giận là vì cô bé. Vì vậy, khi người giúp việc pha sữa xong định mang lên phòng cho Lục Thứ, Vân Chu Chu đã chủ động nhận nhiệm vụ này.

Lục Thứ mở cửa phòng, thấy Vân Chu Chu đứng ngoài, theo bản năng liền muốn đóng cửa lại.

Vân Chu Chu nhanh chân hơn một bước, dùng thân mình chặn cửa, ngoan ngoãn xin lỗi không chút nguyên tắc: "Anh ơi, em sai rồi, anh đừng giận nữa."

Lục Thứ: "..."

Lục Thứ cảm thấy đôi khi mình thật sự không có cách nào với Vân Chu Chu, cô nhóc này giống như cục bông gòn, mềm mại, dù cậu có nóng giận đến đâu, trước mặt cô bé cũng không thể nào phát tiết ra được. Hơn nữa, chuyện tối nay, nói đúng ra cũng không phải lỗi của Vân Chu Chu.

Lục Thứ lúc này đã bình tĩnh lại, tự thấy cơn giận của mình thật vô lý. Vì vậy, cậu liền thuận theo bậc thang mà cô bé đưa ra.

Cậu nhận lấy cốc sữa từ tay Vân Chu Chu, uống ừng ực một hơi rồi mới nói: "Anh không phải quan tâm em, anh chỉ muốn nhắc nhở em, nếu ở trường gặp rắc rối gì, nhớ nói với anh... không, nói với ba em."

Vân Chu Chu: "Em không gặp rắc rối gì cả!"

Lục Thứ: "Vậy sao ngày nào em cũng tan học muộn thế?"

Vân Chu Chu lùi lại một bước lớn, vẻ mặt đề phòng nhìn Lục Thứ, đồng thời lấy tay che miệng, nói lí nhí: "Em sẽ không nói cho anh biết là em đang lén chuẩn bị quà cho anh đâu! Em còn muốn tạo cho anh một bất ngờ lớn nữa."

Lục Thứ: "..."