Màn hình điện thoại dán lớp chống nhìn trộm, từ bên cạnh gần như không thấy gì, chỉ khi nhìn thẳng mới có thể thấy rõ.
Ánh mắt Chu Tình khẽ liếc sang, vừa đúng nhìn thấy Tư Cảnh Thần trong ảnh, đang hơi cúi đầu cắt bít tết.
Kiều Vãn Ý mỉm cười, hỏi đầy ẩn ý:
“Anh ấy nói tôi chụp xấu, rõ ràng là rất đẹp. Cô thấy sao?”
Nụ cười của Chu Tình hơi gượng gạo:
“Khá đẹp.”
Kiều Vãn Ý ngồi thẳng lại, đắc ý nói với điện thoại:
“Thấy chưa, em đã bảo là đẹp mà. Chu Tình cũng công nhận rồi đấy.”
Đèn đỏ chuyển sang xanh.
Chu Tình lập tức đạp ga, chiếc xe vυ"t đi trong nháy mắt.
…
Kiều Vãn Ý xuống xe trước, còn vẫy tay chào Chu Tình “Phiền cô đưa tôi một chuyến, hôm nào tôi mời cô đi ăn.”
Chiếc xe màu trắng lao đi cực nhanh.
Nụ cười trên mặt Kiều Vãn Ý nháy mắt rồi biến mất.
WeChat vang lên. Tống Lâm Hạ đã gửi vô số dấu chấm hỏi.
Kiều Vãn Ý gõ trả lời: [Không sao cả, chỉ là cùng cậu diễn một vở kịch trên WeChat thôi.]
Tống Lâm Hạ trả lời ngay: [Diễn cũng ra trò phết đấy, lần sau nhớ gọi tớ diễn chung. Có điều, cậu cũng đừng quá coi Tư Cảnh Thần như thánh thần ba đầu sáu tay biết phun lửa gì đó. Muốn nói gì thì nói thẳng với anh ta! Có gì thì trực tiếp gửi cho anh ta!]
Kiều Vãn Ý nhìn chằm chằm tin nhắn của Tống Lâm Hạ, ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu mà chẳng nhấn gửi.
Gửi thẳng sao?
Gửi cái gì?
Hỏi anh tại sao lại nói với Chu Tình rằng cô chỉ là bạn bè thôi ư?
Hay hỏi anh có biết Chu Tình cố tình để cô phải chờ nửa tiếng đồng hồ không?
Hay là nên hỏi thẳng anh, rốt cuộc giữa anh và Chu Tình là quan hệ gì?
Vì sao từ miệng Chu Tình nghe ra, hai người lại thân thiết đến mức giống hệt một đôi tình nhân?
Kiều Vãn Ý mở khung trò chuyện với Tư Cảnh Thần, ngón tay gõ gõ lên bàn phím 9 ô, cuối cùng lại xóa sạch không còn một chữ.
Thôi vậy.
Không hỏi nữa.
Cô hít sâu một hơi, đè nén cơn buồn bực trong l*иg ngực xuống, gượng gạo lấy lại bình tĩnh.
Tư Cảnh Thần đã sắp xếp người đến đón cô, còn chuẩn bị cho cô cả phòng tổng thống. Chừng đó chẳng lẽ còn chưa đủ chu đáo sao?
…
Buổi đấu giá được ấn định vào lúc 7 giờ tối.
6 giờ rưỡi, Kiều Vãn Ý đã có mặt.
Tấm thiệp mời là ông chủ chuyển lại cho cô, nghe nói Hồ phu nhân đã nhờ không ít mối quan hệ mới may mắn lấy được một tấm. Loại tiệc đấu giá cấp bậc này, mức giá khởi điểm đã là tám con số, ngay cả giấy mời cũng được khảm chỉ vàng chống làm giả.
Kiều Vãn Ý được sắp xếp ngồi ở hàng cuối cùng, tầng dưới của khán đài.
Cô ngẩng đầu nhìn lên tầng hai.
Phòng đấu giá của Cảng Thành khác hẳn với phong cách công nghệ tối giản ở Thân Thành.
Các ghế lô được bố trí thành vòng tròn, treo màn nhung đỏ thẫm, lan can chạm khắc mạ vàng, dưới ánh đèn tỏa ra thứ ánh sáng cũ kỹ mà sang trọng.
Thỉnh thoảng, vài người hầu mặc đồng phục trắng đi ra, trên tay bưng khay trà bánh.
Qua khe hở vô tình bị vén lên, lờ mờ có thể thấy bóng dáng người bên trong đang thấp thoáng di chuyển.
Kiều Vãn Ý nhìn đến ngẩn ngơ, một lúc lâu sau mới thu hồi ánh mắt, cúi xuống nhìn điện thoại của mình.
Trong danh sách WeChat, cô ghim cố định tài khoản ở đầu - lịch sử trò chuyện vẫn dừng ở dòng tin nhắn cuối cùng Tư Cảnh Thần gửi:
“Em đến Cảng Thành chắc là nửa đêm, anh đã bảo Chu Tình chờ ở cổng ra A, cô ấy lái chiếc xe trắng. Anh đã cho cô ấy số của em, chỉ cần em bật máy là sẽ liên lạc được. Ngủ ngon.”
Trước đây, Kiều Vãn Ý chưa từng yêu đương, không biết tình yêu vốn dĩ có phải như vậy không.
Cô chỉ thấy trong lòng nhoi nhói khó chịu.
Bạn trai của cô… rõ ràng là có để tâm đến cô, thật sự rất chu đáo. Cô chỉ tiện tay nhắn một câu rằng mình sẽ đi công tác ở Cảng Thành, thậm chí không nói chuyến bay cụ thể, vậy mà anh đã ngay lập tức sắp xếp người đón, còn chuẩn bị cả chỗ nghỉ ngơi sang trọng nhất.
Nói anh không quan tâm thì không đúng. Nhưng nói anh đủ quan tâm… lại cũng chẳng phải.
Đã hơn mười tám tiếng trôi qua, cô không trả lời, anh cũng chẳng hỏi lấy một câu rằng tối qua cô đến Cảng Thành có thuận lợi không.
Kiều Vãn Ý hơi rũ mắt, một lần nữa ngẩng lên sau khi đã điều chỉnh lại tâm trạng, bắt đầu chuyên tâm vào công việc.
Từ hàng ghế phía trước, giọng nói cố tình hạ thấp của hai người đàn ông vẫn lọt vào tai cô:
“Nghe nói ghế lô số một lần này dành cho Tư gia ở Thân Thành?”
“Ngoài bọn họ ra thì còn ai xứng nữa chứ? Năm ngoái, chiếc bình men màu thời Càn Long của Sotheby’s, thiếu gia Tư gia còn coi như món đồ chơi mà ra giá, cuối cùng đem quyên tặng cho viện bảo tàng.”
“Lập nghiệp từ ngành vận tải đường thủy quả nhiên khác biệt hẳn.”
“Vận tải đường thủy ư? Ông cụ Tư gia từ thời Dân quốc đã mở ngân hàng than đá ở hải ngoại rồi. Bây giờ, chỉ riêng mấy bến cảng trong tay Lục gia thôi cũng đã nhiều vô kể…”
Hai người bỗng dưng im lặng, cùng ngẩng đầu nhìn lên lầu hai.
Kiều Vãn Ý cũng đưa mắt nhìn theo.
Ở lối đi dành cho khách VIP tầng hai, sáu người mặc vest đen đi theo nhân viên chính, vây quanh một bóng dáng cao lớn bước nhanh về phía phòng lô số 1.
Người đó mặc bộ vest ba mảnh, áo sơ mi trắng dưới ánh đèn ôm gọn eo thon, bờ vai rộng rắn rỏi nổi bật hẳn giữa đám đông.
Trước cửa phòng lô, quản gia tóc bạc cúi đầu chào anh, rồi mở cửa mời vào.
Chỉ thoáng nhìn qua, Kiều Vãn Ý lập tức nhận ra người vừa đến.
Khoảnh khắc ấy, tim cô bất giác đập nhanh hơn.
Là Tư Cảnh Thần.