Khi máy bay bắt đầu lăn bánh, Kiều Vãn Ý thoáng có chút mong chờ: Anh sẽ trả lời gì cho mình đây? Liệu anh có nhắn lại không?
Cô tự cho bản thân hai mươi phút mơ mộng. Hai mươi phút trôi qua, máy bay đã ổn định ở độ cao hành trình.
Kiều Vãn Ý buộc mình dứt khỏi suy nghĩ vẩn vơ, lấy ra một xấp tài liệu dày cộp. Điểm đến chuyến công tác lần này của cô là nhà đấu giá Garderie ở Cảng Thành.
Khách hàng lần này chính là bà Hồ.
Thực ra, đây không phải lần đầu bà Hồ tìm đến công ty của họ. Trước đó hai bên từng hợp tác, nhưng cụ thể trao đổi thế nào thì ông sếp chưa bao giờ nói rõ.
Cũng trong lần hợp tác trước, tại một buổi đấu giá cao cấp ở Thân Thành, Kiều Vãn Ý lần đầu gặp Tư Cảnh Thần.
Nói đúng hơn, là cô chủ động chú ý đến anh trước.
Hôm ấy, cô ngồi ở đại sảnh tầng một, còn anh thì ở khu ghế lô tầng hai.
Sếp của cô dẫn cô vào hội trường, khẽ nheo mắt, hất cằm về phía trên, giọng nói hạ thấp như đang tiết lộ một bí mật không tiện để lộ:
“Thấy chưa? Kia chính là kính pha lê công nghệ cao PDLC - là loại kính có thể điều chỉnh độ trong mờ. Người ngồi tầng hai toàn là giới nhà giàu, quyền thế. Chút nữa tan cuộc, em để ý sẽ thấy, bọn họ đi thang máy VIP viền vàng. Còn chúng ta thì chỉ có thể chen vào thang máy thường.”
Anh Lưu đang đứng trong khu hút thuốc, phả ra một làn khói, lạnh lùng buông một câu:
“Đấy, mẹ nó… chính là cuộc đời.”
Trong lúc buổi đấu giá đang diễn ra, hội trường bất ngờ mất điện.
Dù chỉ tắt trong ba giây, nhưng cũng đủ khiến lớp kính pha lê ở khu ghế lô tầng hai trở nên trong suốt.
Đúng khoảnh khắc ấy, Kiều Vãn Ý ngẩng đầu lên và bắt gặp Tư Cảnh Thần đang dựa vào khung kính, từ trên cao nhìn xuống.
Ánh sáng khẩn cấp hắt vào, khắc rõ đường nét bóng dáng anh.
Trong tay anh là một ly rượu vang đỏ, giữa bóng tối vẫn bình thản xoay nhẹ, ung dung đến lạ, hoàn toàn chẳng tỏ vẻ hoảng hốt.
Ba giây sau, đèn sáng trở lại, lớp kính lại mờ đi. Bóng dáng anh một lần nữa khuất sau tấm pha lê, ngoài tầm với của cô.
Kiều Vãn Ý chẳng ngờ rằng, giữa họ lại có một khoảnh khắc giao thoa như thế.
Cho đến khi buổi đấu giá kết thúc, bên ngoài trời bất ngờ đổ mưa lớn.
Sếp cô vội vã dặn vài việc lặt vặt, bảo cô về làm thêm báo cáo, rồi nhanh chóng rời đi.
Cô đứng nép dưới mái hiên, nhìn từng chiếc siêu xe nối đuôi nhau lao khỏi gara ngầm, biến mất trong màn đêm xa hoa của thành phố.
Kiều Vãn Ý định gọi taxi, nhưng vừa nhìn giá cước đã chán nản bỏ cuộc.
Đúng lúc đó, một chiếc Bentley đen bóng dừng ngay trước mặt.
Thân xe ánh lên sắc đen trầm lạnh, từng hạt mưa lăn xuống bề mặt, lấp lánh như những viên trân châu quý giá.