Chương 20: Anh không phải người (1)

Giữa tháng Năm, thời tiết ở Thân Thành đã bắt đầu chuyển nóng rõ rệt.

Kiều Vãn Ý tranh thủ quay về trường một chuyến.

Từ một tháng trước, trong lớp đã thông báo rằng ngày 13 tháng 5 sẽ chụp ảnh tốt nghiệp.

Sau khi ra ngoài thực tập, Kiều Vãn Ý không còn ở ký túc xá nữa vì trường cách công ty quá xa, đi lại cũng không thuận tiện.

Cô thuê một căn phòng nhỏ gần công ty hơn, mỗi ngày đi lại chỉ mất khoảng một tiếng rưỡi.

Thế nhưng gần đây, cô rất ít khi về phòng thuê.

Từ khi Tư Cảnh Thần trở về nước, ngày nào anh cũng đón cô tan làm và đưa cô đến biệt thự trên đường Võ Khang.

Sáng hôm sau, anh lại như thường lệ làm tài xế đưa cô đi làm.

Còn buổi tối… tự nhiên đến mức cô đã quen với việc ngủ lại trong phòng ngủ của Tư Cảnh Thần.

Trong căn biệt thự kiểu Tây: chiếc giường gỗ óc chó màu trầm, ghế quý phi, sofa bọc da, bồn tắm tròn, cây dương cầm tam giác cùng chiếc ghế piano, thậm chí cả căn phòng chiếu phim hai tầng dưới hầm…

Tất cả đều lưu lại dấu vết dây dưa của hai người.

Kiều Vãn Ý biết rất rõ phải làm thế nào để khiến Tư Cảnh Thần muốn dừng mà không dừng được.

Mỗi lần đến lúc anh khó kìm chế nhất, cô sẽ hơi dùng lực một chút. Và đúng vào những khoảnh khắc ấy, anh luôn khàn giọng thì thầm bên tai cô: “Vãn Ý, em đúng là thử thách mà ông trời phái đến để kiểm tra khả năng tự chủ của anh.”

Cô chỉ tỏ vẻ như không hiểu.

Tư Cảnh Thần rất thích tặng quà cho cô.

Có lúc là chính tay anh đưa, ví dụ như hôm đó anh dường như phải tham dự một bữa tiệc thương vụ ở đâu đó. Cô đợi anh trong căn biệt thự rất lâu, đến tận gần nửa đêm anh mới về.

Anh đưa cho cô một chiếc hộp nhung mềm.

Bên trong là một chiếc vòng tay hoàng toản lộng lẫy.

Anh hơi say, giọng trầm thấp: “Vãn Ý, anh cảm thấy nó rất hợp với em.”

Nhưng phần lớn quà lại do tài xế hoặc quản gia thay anh mang đến cho cô.

Trên đường cô đi làm, hoặc lúc tan tầm khi tài xế đến đón, ở ghế sau xe lúc nào cũng có một phần quà được gói tinh xảo: trang sức châu báu, vàng, túi hàng hiệu, cả bộ mỹ phẩm dưỡng da, hay những bộ quần áo xa xỉ.

Tất cả đều là những món quà đắt đỏ.

Khi Kiều Vãn Ý mới vào đại học, lần đầu tiếp xúc với hàng xa xỉ, cô từng thở dài với Tống Lâm Hạ: “Không biết phải đi làm bao nhiêu năm mới mua nổi chiếc vòng tay mà chị kia đeo?”

Tống Lâm Hạ lập tức tra giá, rồi líu lưỡi: “Chắc phải mười năm ấy? Ít nhất phải có thu nhập trăm triệu mới dám bỏ ra hai chục triệu mua vòng tay.”

Còn loại vòng tay ấy, Tư Cảnh Thần đã tặng cho cô… mười cái.

Anh chưa bao giờ hỏi cô thích gì, chỉ liên tục mua quà cho cô; cũng không hỏi vì sao cô chẳng mấy khi dùng đến.

Ban ngày, Tư Cảnh Thần lúc nào cũng rất bận.

Nhiều khi cô dậy đi làm, bên gối đã không còn thấy anh đâu.

Cô từng hỏi Chu Xuyên.

Chu Xuyên chỉ mỉm cười: “Tôi không có quyền biết lịch trình của Tư tiên sinh.”

Kiều Vãn Ý hỏi một lần rồi không bao giờ hỏi lại nữa.

Kiều Vãn Ý mua một chiếc tủ sắt chắc chắn, đem toàn bộ quà Tư Cảnh Thần tặng cất hết vào trong đó.

Chỉ có đôi khuyên tai trân châu Baroque - món quà anh tặng cô đầu tiên - là cô thường xuyên đeo.

Vì đôi khuyên ấy, cô còn mua thêm vài bộ quần áo để phối.

Hôm nay trở về trường chụp ảnh tốt nghiệp, cô cũng đeo đôi khuyên trân châu Baroque ấy.

Tóc búi thấp sau gáy, hai bên để lại vài lọn tóc lòa xòa; cô mặc chiếc váy trắng không tay ôm eo đơn giản.

Lớp vải váy khẽ ánh lên sắc ngọc trai nhàn nhạt, khiến đôi khuyên trân châu Baroque dưới vành tai càng thêm óng ánh, mềm mại, động lòng người.

Tống Lâm Hạ là bạn thân và cũng là bạn học đại học của Kiều Vãn Ý. Hai người ở chung ký túc xá. Sau đợt thực tập, cả hai đều rời trường, nhưng mỗi người một nơi.

Tống Lâm Hạ thực tập tại một công ty truyền thông ở Kinh Thành, còn Kiều Vãn Ý ở lại địa phương.

Hai người đã lâu không gặp.

Vừa gặp lại hôm nay, Tống Lâm Hạ liền kích động ôm chầm lấy Kiều Vãn Ý:

“Bao lâu rồi không gặp! Gần 60 ngày đó! Vãn Ý, tớ nhớ cậu muốn chết! Trước khi đi thực tập, trừ nghỉ đông với nghỉ hè ra thì ngày nào tụi mình chẳng gặp nhau. Cậu không biết đâu, ở Kinh Thành tớ nhớ cậu đến mức nào… Giờ chẳng ai ăn với tớ, chẳng ai cùng tớ đi dạo, cũng không ai nghe tớ than thở! Cái lão sếp công ty tớ thật sự không coi tớ là người! Tớ đúng là con trâu con ngựa thê thảm nhất thời đại này! Ông lão keo kiệt đó vốn còn không muốn cho tớ nghỉ về hôm nay! Tớ chỉ là thực tập sinh thôi mà, công ty thiếu tớ chắc sập luôn chắc? Chụp xong ảnh tốt nghiệp, tối 8 giờ tớ còn phải bắt tàu cao tốc quay lại Kinh Thành!”

Nói xong, Tống Lâm Hạ suýt khóc.

Chưa tốt nghiệp đã bị đối xử như súc vật.

Về sau còn mong gì ngày tháng tốt đẹp nữa chứ!

Nghe khuê mật bắt đầu phun tào, Kiều Vãn Ý cảm thấy trong lòng ấm áp, như thể hai người chưa từng rời khỏi trường, vẫn là những cô sinh viên đơn thuần, vô lo vô nghĩ của trước kia.

Từ lúc bắt đầu thực tập, mỗi người một nơi, bận đến mức trong tháng đầu tiên ngay cả nhắn tin nói chuyện phiếm cũng chẳng có thời gian. Nhiều khi cô gửi tin cho Tống Lâm Hạ, phải một hai ngày sau cô ấy mới trả lời lại.

Kiều Vãn Ý hoàn toàn hiểu.

Chính cô cũng từng bận đến mức chân không chạm đất, về đến nhà đến cả điện thoại cũng chẳng muốn động vào, chỉ muốn ngã xuống ngủ ngay.

“Ê——”