Chương 1: Biết rõ là vực sâu, vẫn buông tay nhảy xuống (1)

“Vãn Ý, anh Lưu gọi em lên văn phòng một chuyến.”

Kiều Vãn Ý liếc nhìn đồng hồ.

5 giờ 30 chiều.

Vào phòng sếp lúc này… thường là lành ít dữ nhiều.

Một tháng trước, cô - sinh viên năm cuối - vừa bắt đầu kỳ thực tập tại một công ty PR hạng ba đang loạng choạng trước bờ vực khủng hoảng. Suốt một tháng qua, cuộc sống của cô chẳng khác nào trâu ngựa kéo cày.

Công ty tuy chỉ hạng ba, nhưng việc thì không thiếu. Hết viết thư xin lỗi cho minh tinh tuyến mười tám, lại soạn bài giải thích cho hotgirl mạng, nửa đêm còn phải nhắn tin phát bao lì xì cho paparazzi để mua lại ảnh chụp khách hàng.

Chỉ sau một tháng, Kiều Vãn Ý đã sụt liền 5 cân, vòng eo vốn đã mảnh khảnh nay càng thêm gầy guộc.

Không phải vì lao lực… mà vì tức đến hao gầy.

Chỉ đến khi đi thực tập, cô mới thấm thía rằng trên đời này có những kiểu người trời sinh không thể giao tiếp được, trong đầu chỉ toàn là “nước lã”. Cô từng nghĩ đi thực tập sẽ học hỏi được điều gì, ai ngờ chẳng học được mấy, cái duy nhất rút ra chính là cách “phiên dịch” lời nói màu hồng của sếp thành ngôn ngữ thực tế.

Ví dụ như “công ty không khuyến khích tăng ca” nghĩa là việc chưa xong thì khỏi mơ về nhà.

Ví dụ như “chế độ làm việc linh hoạt” nghĩa là khách hàng muốn gỡ hot search lúc 2 giờ sáng, chỉ cần một cú gọi, cô phải lập tức bật dậy từ trong chăn.

Còn lương lậu? Đúng là cũng “linh hoạt”, mãi mãi ổn định ở mức tối thiểu.

Kiều Vãn Ý khẽ thở dài.

Cô chấp nhận số phận, đứng dậy bước vào văn phòng sếp.

Năm phút sau, Kiều Vãn Ý chính thức bị “bắt” tăng ca.

Cô quay lại chỗ làm, bắt đầu thu dọn đồ trên bàn.

Đồng nghiệp Giang Nhược Dao ló đầu qua, tò mò hỏi: “Ông chủ giao cho cậu nhiệm vụ tuyệt mật gì thế?”

Kiều Vãn Ý đáp: “Đi công tác Hồng Kông.”

Giang Nhược Dao lập tức làm vẻ mặt đồng cảm: “Lại là đơn hàng của bà vợ lắm tiền kia à? May mà tớ không có hộ chiếu Hồng Kông, chứ không thì chắc cũng bị gọi đi gấp rồi.”

Kiều Vãn Ý giơ ba ngón tay: “Ba lần tiền lương cộng thêm trợ cấp công tác.”

Giang Nhược Dao đập bàn: “Đáng giận, tớ cũng muốn đi!”

Lần này, hội đấu giá không tổ chức ở Thâm Quyến mà đặt tại Hồng Kông.

Kiều Vãn Ý về nhà thu dọn hành lý, rồi lao thẳng ra sân bay.

Khi làm thủ tục check-in, cô mở WeChat, ánh mắt dừng lại ở khung trò chuyện được ghim trên đầu.

Ảnh đại diện là một bức phong cảnh: Sương sớm phủ trên bậc đá rêu xanh, bên cạnh là một cây sồi nghiêng mình, vỏ cây loang lổ vẫn còn đọng hơi sương. Cuối bậc đá mờ mờ hiện ra chiếc cột đèn sắt, ánh sáng lờ mờ xuyên qua màn sương, mông lung hệt như một bức tranh sơn dầu.

Tên WeChat chỉ vỏn vẹn một chữ cái viết hoa kèm dấu chấm: S.

Bảng tin bạn bè được cài đặt chỉ hiển thị ba ngày gần nhất, hoàn toàn không có cập nhật mới.

Lịch sử trò chuyện giữa hai người dừng lại ở bốn ngày trước. Khi đó, Kiều Vãn Ý nhắn “Ngủ ngon”, đối phương cũng chỉ đáp lại một câu “Ngủ ngon”.

Từ đó đến nay, chẳng thêm lấy một lời.