Thế giới 3 - Chương 50: Tiểu tức phụ tuyệt sắc

Giọng nói hư ảo kia tựa hồ như xuyên thấu vào tận tâm khảm, khiến tiểu tức phụ trong khoảnh khắc lạc lối, đầu óc mơ hồ, chẳng biết mình đang ở đâu.

Đến khi hoàn hồn lại, nàng đã đứng bên rìa khu rừng, trước mặt chính là con đường dẫn về nhà.

Mưa, đã tạnh.

Những chuyện vừa xảy ra… có phải chỉ là ảo giác của nàng hay không?

Tiểu tức phụ lòng đầy nghi hoặc.

Bỗng nhiên, trong tay nàng truyền đến một cảm giác mềm mại.

Nàng cúi đầu nhìn xuống, liền trông thấy một tiểu cô nương mũm mĩm đang nắm tay mình. Nhìn thấy nàng cúi xuống, tiểu cô nương kia cũng ngẩng lên, nhoẻn miệng cười với nàng.

Tiểu tức phụ kinh hãi, trợn tròn mắt.

Chuyện gì thế này?

Đứa trẻ này là ai? Sao lại ở đây? Là hài tử nhà ai?

Quan trọng hơn, vì sao khuôn mặt đứa bé này lại giống hệt vị chủ tiệm họ Thiên trong cửa tiệm kia?!

Tiểu tức phụ sững sờ nhìn tiểu cô nương, mãi vẫn chưa thể hoàn hồn. Mà tiểu cô nương cũng chớp chớp đôi mắt tròn xoe, lặng lẽ nhìn nàng, không nói một lời.

Trong cửa tiệm Vạn Vật Đều Có, Không Hầu cùng Động Tiêu đang đứng trước một tấm kính đồng, chăm chú quan sát cảnh tượng bên ngoài. Không Hầu nhìn rồi bật cười sằng sặc: “Hahahaha! Không ngờ chủ nhân hồi nhỏ lại mập y hệt ta! Không, phải nói là còn tròn trịa hơn cả ta ấy chứ? Chậc chậc, chắc chắn từ bé đã rất thích ăn rồi!”

Động Tiêu im lặng.

Nếu không muốn chết, thì đừng có tìm đường chết… Có nên nhắc nhở đứa ngốc kia một câu rằng, chủ nhân có thể nghe thấy hết những lời nàng nói không?

Đúng vậy, tiểu cô nương béo tròn đang nắm tay tiểu tức phụ kia, chính là Thiên Miểu, chỉ là biến thành dáng vẻ hồi bé mà thôi.

Không Hầu vẫn đang cười ngả nghiêng, cười đến mức không thở nổi, lại tiếp tục nói giọng trêu ghẹo: “Hahahaha, ngươi nhìn xem, cánh tay nhỏ xíu của chủ nhân tròn vo như đốt ngó sen vậy! Không biết Thiên Đạo đại nhân ngày xưa nuôi thế nào mà ra được thế này? Hahahaha—” Nàng cười đến mức phát ra tiếng như ngỗng kêu: “A! A! A! A! Chủ nhân, lúc nhỏ người cũng là một tiểu oa nhi tròn trịa cơ mà! Còn dám chê ta béo sao?!”

Động Tiêu lặng lẽ lấy ra một chiếc khăn lau.

“…Ngươi làm gì thế?” Không Hầu ngẩn người.

Động Tiêu chẳng buồn đáp, chỉ trầm mặc đưa khăn qua cho nàng.

“Động Tiêu, đầu óc ngươi có vấn đề à? Ngươi làm gì thế…” Không Hầu còn chưa nói xong, bên tai đã vang lên giọng nói lạnh lẽo của Thiên Miểu.

“Trước khi ta trở về, quét dọn sạch sẽ ba tầng lầu trong tiệm, không được để sót dù chỉ một hạt bụi. Nếu không… ta đánh gãy bốn cái chân của ngươi.” Giọng nói của Thiên Miểu ẩn chứa nguy hiểm rợn người.

Sắc mặt Không Hầu lập tức xụ xuống, vô lực tiếp nhận chiếc khăn lau trong tay Động Tiêu, dáng vẻ thê lương đi lau sàn, vừa đi vừa khóc rấm rứt: “Hóa ra kẻ đầu óc có vấn đề… chính là ta.”

Động Tiêu cố nén cười, nhún vai bất đắc dĩ, giả bộ lau đi một giọt lệ đồng cảm chẳng chút thành ý nào.

Con rồng ngốc này, đến bao giờ mới có thể thông minh hơn một chút đây? Dù chỉ một chút thôi cũng được mà…



Lúc này, tiểu tức phụ cuối cùng cũng hoàn hồn. Nàng ngồi xổm xuống, giọng nói dịu dàng hỏi tiểu Thiên Miểu: “Tiểu cô nương, nương của ngươi đâu rồi? Vị chủ tiệm họ Thiên lúc nãy là nương của ngươi sao? Sao ngươi lại đi theo ta thế này? Nương ngươi mà biết chắc chắn sẽ lo lắng lắm. Để ta đưa ngươi trở về nhé?”

Tiểu Thiên Miểu lắc đầu, sau đó siết chặt bàn tay tiểu tức phụ, rồi nhét vào tay nàng một thỏi bạc.

“Đến lúc đó ta sẽ tự đi. Đây là tiền phí ở lại nhà ngươi trong thời gian trước khi ta rời đi.” Giọng nói non nớt nhưng lại không cho phép từ chối.

Tiểu tức phụ cúi đầu nhìn thỏi bạc trong tay, lập tức hoảng hốt. Thỏi bạc này… ít nhất cũng phải mười lượng! Số tiền này đủ để hai mẹ con nàng sống trong nửa năm!

“Đi thôi, mau về đi, trời sắp tối rồi.” Tiểu Thiên Miểu không để nàng phản bác, kéo tay nàng đi về phía trước.

Tiểu tức phụ mờ mịt bước theo, mãi đến khi đi đến đầu thôn mới chợt tỉnh táo lại.

Cứ thế mà đưa tiểu cô nương này về nhà sao?

“Ngươi tên là gì?” Tiểu tức phụ lúc này mới nhớ ra hỏi danh tính của nàng.

“Thiên Miểu.” Tiểu Thiên Miểu ngẩng đầu nhìn nàng, nhẹ nhàng nói ra hai chữ.