Tiểu tức phụ nhìn chằm chằm vào thỏi vàng khổng lồ trước cửa, rồi lại nhìn câu đối dán trên cửa tiệm.
Nàng vô thức đọc lên thành tiếng: "Có thể ghi sổ, trẻ không lừa già không gạt, trả nợ đúng hạn nếu không thử xem ta có đánh chết ngươi không, không phải cửa tiệm lừa gạt."
Đọc xong, nàng lập tức xoay người bỏ chạy.
Nhất định là cửa tiệm lừa gạt! Câu đối kia rõ ràng là giấu đầu lòi đuôi!
"Khách nhân, ngươi định đi đâu vậy? Bên ngoài mưa lớn thế kia, vào ngồi một lát, uống chén trà nóng cho ấm đã." Đột nhiên, một giọng nữ vang lên bên tai nàng.
Tiểu tức phụ sững người, lúc này mới phát hiện ra khi nàng đi đến trước cửa tiệm này, cơn mưa xung quanh dường như đã nhỏ đi rất nhiều. Ngẩng đầu lên, nàng trông thấy một nữ tử dung mạo tuyệt sắc đang tựa vào khung cửa, nhướng mày nhìn nàng đầy hứng thú.
Quá kỳ lạ!
Chắc chắn là yêu tinh trong núi!
Không chút do dự, nàng quay đầu bỏ chạy.
Không Hầu giật giật khóe miệng, gì đây?! Sao lại chẳng nể mặt nhau chút nào thế! Cái con người ngu ngốc này! Vì cớ gì mà mục tiêu nhiệm vụ lần này lại là một phàm nhân như vậy chứ? Tin hay không tin ta chỉ cần phụn một ngụm nước cũng có thể dìm chết nàng!
"Ngươi đứng lại cho ta!" Không Hầu quát lớn một tiếng, lập tức thi triển pháp thuật, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt tiểu tức phụ, vươn tay bắt lấy nàng.
Ngay sau đó, tiểu tức phụ rất dứt khoát… ngất xỉu.
Động Tiêu trông thấy liền giật giật khóe môi, không nhịn được mà buông một câu: "Nhìn xem ngươi làm chuyện tốt gì kìa. Con người vốn dĩ nhát gan như thế đấy."
Không Hầu sững sờ nhìn phàm nhân đang hôn mê trong tay mình, trong lòng dậy lên ngàn vạn cảm xúc. Nàng tuyệt đối không ngờ được chỉ mới dọa một chút mà người này đã bất tỉnh. Đây là lần đầu tiên nàng gặp một khách nhân nhát gan đến mức này.
Giờ phải làm sao đây?
Chủ nhân có kéo đuôi nàng lên mà xoay mòng mòng trên không không? Hu hu hu, không muốn đâu, sẽ rất chóng mặt đó!
"Đưa vào trong đi." Thanh âm nhàn nhạt của Thiên Miểu chậm rãi truyền đến.
Không Hầu vội vàng xách theo tiểu tức phụ chuẩn bị bước vào trong cửa tiệm. Đến cửa, nàng chợt khựng lại, cúi đầu nhìn người trong tay, một thân ướt sũng, nước nhỏ tong tong xuống nền đất, sắc mặt nàng lập tức lộ vẻ ghét bỏ. Nghĩ nghĩ một chút, nàng vung tay niệm pháp quyết, chỉ trong nháy mắt, tiểu tức phụ đã trở nên khô ráo, y phục sạch sẽ tinh tươm, không còn chút dấu vết nào của cơn mưa tầm tã ngoài kia. Lúc này, Không Hầu mới hài lòng, tiếp tục xách người vào trong.
---
Tiểu tức phụ tỉnh lại giữa một mùi trà thanh nhã.
Vừa mở mắt, nàng liền đối diện với một đôi mắt ôn hòa, dịu dàng.
"Cô nương, thật xin lỗi, người của ta đã làm người sợ hãi." Thiên Miểu khẽ mỉm cười nhìn nàng, giọng nói nhẹ nhàng tựa làn gió xuân.
Tiểu tức phụ nghe thanh âm ấy, trong lòng bỗng thả lỏng. Trước mắt nàng là một người thoạt nhìn tuổi tác không lớn, nhưng khí chất lại vô cùng ấm áp, hiền hòa, tựa như… mẫu thân trong ký ức xa xôi của nàng.
"À… không sao đâu ạ." Nàng có chút ngại ngùng, ngồi ngay ngắn lại rồi vội đáp.
"Người có thể đến được tiệm của ta tức là có duyên. Ta là chủ cửa tiệm này, họ Thiên." Thiên Miểu vẫn mỉm cười, giọng điệu thong thả, nhẹ nhàng như dòng suối mát, từng lời từng chữ tựa như khẽ gõ vào tâm trí tiểu tức phụ. "Cô nương, có muốn mua gì chăng? Nơi này của ta, có thể bán bất cứ thứ gì người muốn, kể cả tâm nguyện của chính mình."
Tiểu tức phụ thoáng ngẩn ra, sau đó nghiêm túc sửa lại: "Ta đã thành thân, không còn là cô nương nữa." Nói xong, nàng do dự hỏi: "Tâm nguyện… cũng có thể mua được ư?"
"Đương nhiên." Thiên Miểu khẽ cười, giọng nói bỗng trở nên mê hoặc lòng người. "Chỉ cần phu nhân chấp nhận trả một cái giá nhất định."
"Nhưng mà… có đắt không?" Tiểu tức phụ cúi đầu lẩm bẩm, vẻ mặt có chút do dự. "Ta không có nhiều tiền, mua không nổi những thứ quá đắt…"
"Không đắt." Thiên Miểu mỉm cười đầy thâm ý, dịu dàng nói: "Giá này… phu nhân chắc chắn có thể trả được."
Tiểu tức phụ mím môi, cuối cùng cắn răng, thấp giọng nói ra tâm nguyện sâu thẳm trong lòng: "Ta muốn phu quân ta bình an trở về, để cả nhà được đoàn tụ."
Thiên Miểu khẽ híp mắt, nụ cười dần trở nên mơ hồ, tựa như làn sương mỏng lượn lờ trong không trung. "Được." Nàng nhẹ giọng đáp, lời nói tựa hồ ẩn chứa một sức mạnh vô hình: "Vậy thì… như người mong muốn."