Thế giới 2 - Chương 23: Tiểu hầu gia mắt mù tâm sáng

“Quốc Công gia, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ đứa cháu gái họa thủy này của thần. Tên Đàm Vi Chi đó si mê mù quáng, cầu hôn không được liền làm ra chuyện điên rồ như vậy. Cũng may Tiểu Hầu gia phúc lớn mạng lớn, nếu không, dù cháu gái thần có chết cũng khó mà gột sạch tội lỗi này.” Thừa tướng càng nói càng tự trách, quay sang nổi giận quát vào mặt Quý Ly Nhược: “Còn không mau quỳ xuống! Tất cả đều là do ngươi gây ra!”

Quý Ly Nhược nghe vậy, gương mặt tràn đầy hổ thẹn, lập tức quỳ sụp xuống, giọng nghẹn ngào: “Quốc Công gia, tất cả là lỗi của Li Nhược. Nếu không phải vì ta, Tiểu Hầu gia cũng sẽ không gặp phải chuyện nguy hiểm như vậy.”

Định Quốc Công nhìn bóng dáng mảnh mai đang quỳ thẳng tắp dưới đất, trong lòng không khỏi mềm xuống. Nói một cách nghiêm túc, chuyện này thực ra cũng chẳng thể trách Quý Ly Nhược, nàng cũng chỉ là người bị liên lụy mà thôi. Được người khác yêu thích nhưng không thể đáp lại, đó vốn dĩ đâu phải lỗi của nàng.

“Thôi đứng dậy đi, chuyện này cũng không thể trách các ngươi được.” Định Quốc Công thở dài, giọng điệu dần dịu xuống khi nhìn Quý Ly Nhược.

Nhưng nàng vẫn bất động, tiếp tục quỳ tại chỗ.

Thừa tướng áy náy lên tiếng: “Đội ơn Quốc Công gia khoan dung độ lượng. Ly Nhược, mau đứng lên tạ ơn đi.” Thấy thái độ của Định Quốc Công đã dịu đi, tảng đá lớn trong lòng Thừa tướng cuối cùng cũng được gỡ xuống. Mối hôn sự này là do ông ta hao tâm tổn trí mới cầu được. Nếu chỉ vì một kẻ ngu xuẩn như Đàm Vi Chi mà hủy đi, e rằng ông ta tức đến thổ huyết mất.

Lúc này Quý Ly Nhược mới đứng dậy, nhưng vẫn không dám ngồi xuống, chỉ rụt rè đứng bên cạnh Thừa tướng. Nhìn bóng dáng gầy yếu nhỏ nhắn ấy, Định Quốc Công lại không khỏi mềm lòng thêm lần nữa.

“Ngồi đi.” Định Quốc Công lên tiếng, “Dâng trà.”

Nghe vậy, Quý thừa tướng càng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quý Ly Nhược cũng cúi đầu, lặng lẽ ngồi xuống.

“Chuyện của Đàm Vi Chi…” Định Quốc Công vừa mở lời thì Thừa tướng đã vội vàng cắt ngang.

“Đàm Vi Chi tuyệt đối không thể tha thứ. Nếu Quốc Công gia yên tâm, xin giao hắn cho thần xử lý. Bên phía nhà họ Đàm, thần cũng sẽ giải quyết ổn thỏa.” Trong mắt Thừa tướng lóe lên tia lạnh lẽo. Chỉ một chút nữa thôi, thật sự chỉ suýt nữa thôi, cục diện đã không thể vãn hồi. Đàm Vi Chi, tên ngu xuẩn này, muốn chết thì cứ tự chết đi, lại còn suýt nữa kéo cả phủ Thừa tướng xuống nước.

Định Quốc Công khẽ gật đầu, đồng ý. Vì sao ông ta lại yên tâm để Thừa tướng xử lý chuyện này? Bởi vì ông ta hiểu rõ thủ đoạn của Quý Thừa tướng. Người này từ một kẻ áo vải thi đỗ khoa cử, từng bước leo lên địa vị ngày hôm nay nhờ vào sự khôn khéo, giỏi luồn lách và không từ thủ đoạn.

Nói về sự nhẫn tâm và tàn độc, e rằng chẳng mấy ai bì kịp ông ta. Nếu đã muốn lấy lòng phủ Quốc Công, chắc chắn ông ta sẽ đích thân áp giải Đàm Vi Chi đến Đại Lý Tự, hơn nữa còn diễn một màn “đại nghĩa diệt thân” thật hoàn hảo. Còn về nhà họ Đàm… chắc chắn ông ta sẽ dùng thủ đoạn gϊếŧ người không thấy máu để trừng trị bọn họ, khiến phủ Quốc Công hài lòng.

Cuối cùng, Quý thừa tướng mang theo Quý Ly Nhược rời khỏi phủ Quốc Công, trở về phủ để chuẩn bị xử lý chuyện này. Còn Đàm Vi Chi, ngay khi Quý thừa tướng vừa rời đi, hắn đã bị áp giải đến phủ Thừa tướng. Sau khi tra hỏi, quả nhiên là vì không cam tâm khi biểu muội bị gả cho Tiêu An Ninh, hắn mới nảy sinh ý đồ hãm hại Tiểu Hầu gia.

Sau đó, Định Quốc Công kể lại kết quả cuộc trò chuyện với Thừa tướng cho phu nhân của mình, cũng chính là tổ mẫu của Tiêu An Ninh. Bà không nói gì nhiều, chỉ im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài: “Ninh nhi cưới một cô nương danh tiếng lẫy lừng như vậy, chẳng biết là phúc hay họa đây.”

Ban đầu, chính phủ Thừa tướng là bên chủ động cầu hôn, còn phủ Quốc Công vốn không quá bằng lòng. Chỉ vì Hoàng hậu đứng ra làm mối mà họ mới đồng ý. Sau đó, để giữ gìn thanh danh cho tiểu thư nhà người ta, họ còn tuyên bố với bên ngoài rằng đây là phủ Quốc Công chủ động cầu hôn. Giờ nghĩ lại, chẳng biết quyết định ấy là đúng hay sai.

Định Quốc Công cau mày: “Nếu không thích hợp, chúng ta từ hôn là được. Điều Ninh nhi cần là một người vợ dịu dàng có thể đồng hành cùng nó, chứ không phải một người rực rỡ chói mắt đến vậy.”

“Cũng phải.” Tổ mẫu gật đầu.