“Đi thôi.” Thiên Miểu đứng dậy, mỉm cười với Tiêu An Ninh, “Đi thực hiện điều ước của ngươi nào.”
Tiêu An Ninh cũng đứng lên, đi theo sau nàng. Hắn không nhịn được quay đầu lại, như muốn khắc sâu cảm giác tuyệt diệu khi được nhìn thấy thế giới.
Khổng Hầu và Động Tiêu cũng bước lên, nhưng Thiên Miểu phất tay: “Tạm thời không cần đi theo. Đợi đến lúc thu thập đồ thì hãy đến.”
“Vâng.” Khổng Hầu và Động Tiêu lập tức lùi lại, trong lòng hiểu rõ ý của chủ nhân. Mỗi lần đến một thế giới mới, điều Thiên Miểu thích nhất là thu thập mỹ thực và rượu ngon, đây là thứ nàng mang đi nhiều nhất. Sau đó mới đến các loại trân châu ngọc thạch tinh xảo. Đây chính là sở thích lớn nhất của nàng.
Thiên Miểu dẫn Tiêu An Ninh bước ra khỏi cửa. Hai bóng dáng dần biến mất.
Khổng Hầu và Động Tiêu quay người trở lại. Khổng Hầu do dự một lúc rồi cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi Động Tiêu đang thu dọn chén trà: “Động Tiêu, ngươi nói xem, tại sao tên nhân loại kia không chọn điều ước giúp mình nhìn thấy được? Tại sao lại mong người thân hạnh phúc? Không nhìn thấy gì là một chuyện đau khổ đến mức nào chứ?”
Động Tiêu vẫn tiếp tục thu dọn, chỉ khẽ mỉm cười: “Đây chính là lý do tại sao chủ nhân lại yêu thương nhân loại đó.”
“Hả?” Khổng Hầu sững sờ, ngơ ngác không hiểu.
Động Tiêu không giải thích thêm, chỉ quay người đi vào bếp.
“Chờ ta với! Lần trước cái hoa quỳnh đó, có thể hầm canh không? Nên kết hợp với nguyên liệu gì thì ngon nhỉ? Thử trước xem sao, đợi chủ nhân về thì hầm cho nàng uống.” Khổng Hầu vội vã chạy theo, vừa đi vừa lải nhải.
Khi không có mặt Thiên Miểu, bọn họ đều gọi nàng là chủ nhân. Nhưng khi đứng trước mặt nàng, họ sẽ gọi nàng là cô chủ, theo đúng ý nàng muốn.
---
Khi Tiêu An Ninh theo Thiên Miểu bước qua cánh cửa, thế giới trước mắt hắn lại chìm vào bóng tối.
Quả nhiên là do cửa tiệm này. Hắn chỉ có thể nhìn thấy khi ở trong tiệm. Vậy nên, tất cả những gì xảy ra khi nãy, chẳng lẽ chỉ là một ảo giác?
“Tiểu hầu gia, ngươi định quỵt nợ sao?” Đột nhiên, bên tai vang lên giọng nói lười biếng của Thiên Miểu, lập tức phủ định suy nghĩ của hắn.
“Không, ta chưa từng có ý định quỵt nợ.” Tiêu An Ninh có chút xấu hổ đáp. Trong thế giới của hắn, chuyện quỵt nợ chưa bao giờ tồn tại. Xem ra đây không phải ảo giác. Hắn thực sự đã nhìn thấy, thực sự đã bước vào một cửa tiệm thần kỳ, và còn mua một điều ước. Giờ đây, hắn đã bước ra khỏi cửa tiệm đó, chỉ là không biết vị chủ tiệm kia sẽ thu gì làm cái giá phải trả.
“Được rồi, đi thôi. Người nhà ngươi chắc cũng lo lắng đến phát điên rồi.” Thiên Miểu vươn tay, đột nhiên kéo lấy tay áo của Tiêu An Ninh.
Chỉ cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, khoảnh khắc sau, bên tai hắn là những âm thanh ồn ào náo nhiệt.
Hắn nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của mẫu thân, tiếng phụ thân dịu dàng an ủi, còn có cả giọng nói trầm ổn của gia gia đang ra lệnh cho người tiếp tục tìm kiếm hắn.
“Ta ở đây.” Tiêu An Ninh cao giọng gọi.
Tiếng ồn ào đột ngột im bặt.
“An Ninh!”
“Con trai ta!”
“Tiểu hầu gia!”
Một loạt tiếng gọi tràn đầy lo lắng và vui mừng vang lên, làm màng nhĩ của Tiêu An Ninh có chút đau. Ngay sau đó, hắn rơi vào một cái ôm ấm áp, là vòng tay của mẫu thân hắn, quận chúa Vĩnh An.
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…” Quận chúa Vĩnh An ôm chặt lấy Tiêu An Ninh, như thể đang giữ chặt một bảo vật tưởng chừng đã đánh mất. Bà không ngừng lặp đi lặp lại những lời này.
“Mẫu thân, con không sao. Là vị cô nương này đã cứu con.” Tiêu An Ninh cảm nhận được giọng nói nghẹn ngào của mẫu thân, trong lòng vừa ấm áp lại vừa chua xót. Những người yêu thương hắn như vậy, sao hắn có thể để họ phải đau lòng?
“Hả?” Quận chúa Vĩnh An lúc này mới hoàn hồn, nhìn thấy một cô gái đang mỉm cười đứng bên cạnh con trai mình. Nàng như một đóa hoa thanh cao, tắm dưới ánh trăng lạnh lẽo, cao quý mà xa cách.