Chương 9

Ô Lệnh Thiền mang ấn chữ "Ô" thuần khiết của Ma Khư, là thiếu quân tôn quý, đúng là dưới một người trên vạn người.

Nhưng hiện giờ ma quân tiền nhiệm trọng thương bế quan, cho dù thiếu quân trở về, thì cũng chỉ có vẻ ngoài thân phận tôn quý, còn quyền sinh sát thì hoàn toàn nằm trong tay Trần Xá.

Trong tình cảnh này mà cậu lại dám làm ra thái độ như vậy, bắt thuộc hạ của Trần Xá quỳ đại lễ.

... Thật sự không sợ chết sao?

Sau một lúc lâu, Giang Tranh Lưu mới phản ứng lại, trong lòng bật cười.

Mới về Ma Khư đã mượn Tuân Yết, cho Trần Xá một đòn phủ đầu lớn.

Vị tiểu thiếu quân này không thể coi thường được.

Có lẽ lo lắng Ô Lệnh Thiền sẽ bị Trần Xá một đao gϊếŧ chết, Giang Tranh Lưu giấu người ở nơi hẻo lánh nhất của thành chính Côn Phất Khư, cưỡi diều bay mất nửa ngày mới đến Tích Hàn Đài.

Ô Lệnh Thiền bị trọng thương mới khỏi, mất máu quá nhiều nên bị tổn thương căn cơ, sắc mặt tái nhợt ngồi trên con diều lớn, ống tay áo rộng thùng thình bay loạn, cúi đầu nhìn xuống dưới.

Dọc đường thành chính Côn Phất Khư toàn là những đỉnh núi đơn độc.

Từng tốp ma tu tuần tra khắp nơi, khí thế đáng sợ, tu vi đều trên Nguyên Anh kỳ, hơn nữa trên người ai cũng mang theo những phù văn kỳ lạ.

Ô Lệnh Thiền nghiêng đầu nhìn, rồi quay lại nhìn phù văn trên cổ Tuân Yết: "Trên người các ngươi, là chữ gì vậy?"

Tuân Yết trợn mắt, nghĩ thầm sao mà ngốc thế, ngay cả chữ cũng không biết.

"Chúng ta nguyện trung thành với Trần quân, phù văn không phải chữ, là ấn "Trần"."

Ô Lệnh Thiền bừng tỉnh: "Vậy sau này, có người nguyện trung thành với ta, có phải cũng sẽ vẽ ấn "Ô" trên mặt không?"

Khi cậu có thuộc hạ, chẳng phải có thể dẫn người trở lại Tiêu Điếu Phong báo thù rửa hận sao?

Giang Tranh Lưu nheo mắt.

Chỉ có ma quân mới có quân ấn.

Thiếu quân này quả nhiên có dã tâm lớn, vừa trở về Ma Khư, không cần hắn thuyết phục, đã bắt đầu tơ tưởng đến việc đoạt lại vị trí ma quân.

Tuân Yết "Ha" một tiếng rồi thu lại nét mặt.

Tuân đại nhân thể hiện sự bao dung lớn lao đối với người sắp chết, thậm chí còn mỉm cười nói: "Đương nhiên là như vậy rồi, thiếu quân, ngài thật là một thiếu quân thông minh."

Ô Lệnh Thiền thích được khen, khiêm tốn nói: "Đúng vậy."

Tuân Yết thấy cậu còn có mặt mũi đáp lại, thì trong lòng cười lạnh.

Trần quân luôn chán ghét những kẻ ngu dốt, ngu như thế này thì thật không thường thấy, đợi gặp Trần quân e rằng chưa nói được hai câu đã máu phun tại chỗ rồi.

Chờ chết đi.