Ô Lệnh Thiền không hiểu họ đang nói cái gì, kinh hãi giơ tay định ra đòn.
"Mặc Bảo!"
Vết thương ở xương bả vai do pháp bảo của Hóa Thần cảnh gây ra vẫn chưa lành hẳn, đau đến mức khiến Ô Lệnh Thiền run tay, cây bút rời khỏi tay, rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng, biến thành một cây trâm vàng xinh đẹp.
Mặc Bảo...
Huyền Hương không có phản ứng.
Trong khoảnh khắc đó, những hình ảnh ngắn ngủi trước khi hôn mê ùa về trong đầu, đau đến mức khiến cả người Ô Lệnh Thiền run rẩy, lảo đảo quỳ gối trên giường.
Mạnh Bằng, Thái Bình cung.
Và hình ảnh Huyền Hương, linh hồn của khí linh bị đánh tan nát ngay trước mắt.
Ô Lệnh Thiền còn quá nhỏ, không thể hiểu nổi vì sao sư huynh, người cùng lớn lên từ nhỏ và luôn chăm sóc mình tỉ mỉ, lại ra tay ám toán mình vào thời khắc quan trọng.
Cậu không biết mình sai ở đâu, cũng không hiểu được tâm tư của Mạnh Bằng, chỉ cảm thấy trong ngực có một luồng hơi thở nóng rực, vô cùng bỏng rát.
Tính Ô Lệnh Thiền vốn hoạt bát, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự hận thù mãnh liệt đến thế.
Khí linh của bản mệnh pháp khí bị đánh nát, miếng ngọc đen trên cổ tay như bị phủ một lớp tro tàn - đó là Huyền Hương đang tự mình chữa trị linh hồn.
Nhưng Ô Lệnh Thiền bị trọng thương, tu vi Luyện Khí kỳ cũng tan biến, không có linh lực để hỗ trợ Huyền Hương tụ lại linh hồn.
Ô Lệnh Thiền vuốt ve miếng ngọc đen lạnh lẽo, vành mắt từ từ đỏ hoe.
Một ma tu nhanh chóng chạy ra ngoài, lát sau thì dẫn theo một người đàn ông mặc bạch y, dáng vẻ tiên phong đạo cốt bước vào.
Người này có ngũ quan đoan chính, so với đám ma tu dữ tợn bên cạnh thì quả là đẹp như tiên.
Vị tiên nhân này vừa vào, thấy Ô Lệnh Thiền còn sống thì vành mắt cũng đỏ lên, lập tức vén áo quỳ xuống: "Ma Thần phù hộ, thiếu quân bình an trở về."
Những ma tu khác cũng quỳ xuống đất hô to, Ma Thần thật tốt.
Trông có vẻ không được thông minh cho lắm.
Nước mắt trên mặt Ô Lệnh Thiền chưa khô, ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn một đám ma tu mặt mày dữ tợn thì nước mắt lại rơi xuống.
Lần này là do sợ hãi.
Tam trưởng lão giật mình, vội quỳ gối tiến lên, giọng điệu ôn hòa: "Có phải vết thương trên vai Thiếu quân vẫn chưa lành hẳn không? Mau mang một thùng quỳnh tương ngàn năm tới đây."
Ô Lệnh Thiền vốn không hiểu những lời líu lo này, nhưng vết thương ở cổ càng lúc càng nóng, những ký ức bị phong ấn dường như cũng đang từ từ thức tỉnh.
Cậu kinh ngạc phát hiện, mình bắt đầu hiểu được một vài từ trong lời nói của người này.
Thiếu quân?
Chữa thương?
Mũi tên của Mạnh Bằng, Thái Bình cung do tông chủ Tiêu Điếu Phong ban tặng, ẩn chứa ba tiễn của Hóa Thần cảnh, bắn trúng thân thể thì dù là Hóa Thần cảnh cũng phải lột mất một lớp da.
Ô Lệnh Thiền mơ hồ cảm thấy bả vai và sau gáy chỉ đau nhói một chút, chứ không hề bị mất tay mất chân.
Rất nhanh, vài ma tu to lớn như ngọn núi khiêng một thùng lớn đến, mùi thơm ngào ngạt của quỳnh tương dịch lan tỏa khắp nơi.
Ô Lệnh Thiền giật mình kinh hãi.
Quỳnh tương dịch là thánh phẩm chữa thương, đồn rằng một giọt có thể cải tử hoàn sinh, mà Tiêu Điếu Phong với mấy trăm năm cơ nghiệp cũng chỉ có ba giọt.
Ở đây lại tính bằng thùng?
Sao mà hoành tráng thế?
Tam trưởng lão không hề để tâm, nghiêng người mời cậu: "Thiếu quân, mời."
Ô Lệnh Thiền: "..."