Ầm.
Ngay sau đó, trận truyền tống đột ngột khởi động. Thân ảnh Mạnh Bằng được bao phủ bởi ánh sáng, cùng với tiếng kêu thảm thiết đau đớn của người bằng hữu kia, biến mất trong tích tắc.
Bí cảnh vẫn đang sụp đổ. Đám ma thú đã phá vỡ những ngọn núi thủy mặc, ngửi thấy mùi máu tanh, hàng trăm hàng ngàn con từ bốn phương tám hướng xông tới, chằm chằm nhìn vào người đầy máu dưới cây phong đỏ.
Khi ánh sáng của đài truyền tống tắt dần, tay của Ô Lệnh Thiền khẽ buông xuống.
Trong khoảnh khắc mất đi ý thức, dường như cậu nhìn thấy một con ma thú có đôi mắt màu tím u ám hạ xuống trước mặt mình, từ từ cúi đầu về phía cổ cậu.
Vết thương ở cổ bị mũi tên Thái Bình cọ qua đang chảy máu đầm đìa. Lưỡi của con ma thú liếʍ mạnh vào, để lộ một nửa dấu ấn bằng vàng lấp lánh, như rồng bay phượng múa, in sâu vào thần hồn.
Đó là chữ "Ô".
Khi dấu ấn hiện ra, chim chóc hoảng sợ bay tán loạn.
Vô số ma thú với vẻ mặt hung tợn cứng đờ, như bị một luồng áp lực vô hình đè nén. Móng vuốt của chúng lún sâu ba tấc xuống đất, đồng loạt phủ phục, quỳ lạy trước cái cây phong đỏ kia.
Chỉ có con ma thú mắt tím kỳ lạ kia ngửi một lúc lâu, cuối cùng há răng nanh ngậm lấy cổ áo Ô Lệnh Thiền.
Những chiếc lá phong đỏ rơi xào xạc.
Ô Lệnh Thiền đã hoàn toàn bất tỉnh.
Đinh linh linh.
Hình như bên tai có tiếng lục lạc.
Trên đầu, một chiếc lục lạc bằng vàng treo lủng lẳng. Trước mắt là một cây phong đỏ rực như lửa.
Ô Lệnh Thiền mơ mơ màng màng.
Một bàn tay nhẹ nhàng đưa từ bên cạnh tới, lòng bàn tay trắng như ngọc, đẩy chiếc chuông vàng đang treo ra. Phía dưới, những chiếc lá phong theo gió đung đưa, âm thanh trong trẻo, dễ nghe vang vọng bên tai.
Có người đứng ngược sáng, dịu dàng nhìn cậu.
Theo bản năng, Ô Lệnh Thiền muốn đuổi theo bàn tay đó, nhưng năm ngón tay non nớt của cậu chỉ chạm nhẹ vào chiếc tay áo đầy phù văn.
Trong tầm mắt, vẫn là chiếc lục lạc màu vàng treo trên nôi.
Leng keng.
Ý thức của Ô Lệnh Thiền vẫn hôn mê, không thể tỉnh táo. Cảm giác duy nhất là vết thương ở cổ vẫn còn nóng rát.
Bên tai có người đang nói chuyện.
Ô Lệnh Thiền mơ màng, đầu óc không kiểm soát được, không thể sắp xếp rõ ràng. Cậu nghe thấy những âm thanh như đang tụng kinh.
"... Dấu ấn chữ Ô... Ma Khư được cứu rồi!"
"Thật sự là... Thiếu quân ư? Thiếu quân trở về, nhất định có thể đoạt lại... từ tay tên Trần Xá kia..."
Ô Lệnh Thiền mơ màng hơn nửa ngày, những ý thức vụn vặt như cát cuối cùng cũng từ từ tụ lại.
Cậu đang ở đâu?
Rơi vào miệng ma thú mà vẫn chưa chết sao?
Chưa kịp suy nghĩ, trước mắt cậu là một gương mặt xa lạ, xấu xí. Thấy cậu tỉnh lại, người đó kéo khóe môi, lộ ra hàm răng nhọn hoắt, dữ tợn cười với cậu.
Ô Lệnh Thiền: "..."
Yêu quái ở đâu ra thế này?
Đôi mắt người đàn ông đỏ sẫm, toàn thân không giấu được ma khí.
Thấy Ô Lệnh Thiền tỉnh lại, hắn mừng rỡ, giục người đang quỳ bên cạnh:
"... Mau đi bẩm báo với tam trưởng lão, thiếu quân tỉnh rồi!”