Chương 20

Cậu sững sờ trong giây lát, còn chưa kịp xâu chuỗi mọi chuyện, đám ma thú bị chấn nhϊếp đã lùi ra sau kia lại nhe nanh múa vuốt lao tới.

Ô Lệnh Thiền không kịp nghĩ nhiều. Tay áo rộng thêu lá phong đỏ phần phật tung bay, năm ngón tay cậu như cánh hoa khẽ khép lại.

Theo động tác ấy, một trường kiếm màu đen nhánh từng tấc từng tấc được rút ra.

Ma thú:

“Gào!”

Ô Lệnh Thiền nhướng mày, cong mắt cười.

Thanh kiếm này hoàn toàn khác với thứ “giả bộ ra oai” ban nãy. Tiên giai pháp khí Huyền Hương Thái Thú hóa thành một trường kiếm cao hơn cả thân người Ô Lệnh Thiền. Mỗi khi vung ra, mũi kiếm kéo theo nửa vòng mặc ngân sắc bén, thế công rộng lớn, trực diện va vào cự thú, hàn quang bức người.

(Mặc ngân: vết mực.)

Tu vi Kim Đan chợt bùng nổ.

Keng.

Chỉ một kiếm.

Hơn mấy chục con ma thú đồng loạt tru lên thảm thiết, những con bị kiếm quang chạm tới lập tức hóa thành tro bụi, rơi lả tả.

Ầm ầm ầm!

Thế kiếm vẫn không suy giảm, trực tiếp san bằng nửa tòa Điện Đan Cữu, dư lực xé gió lao thẳng ra ngoài mấy trăm trượng.

Bốn phía rơi vào một mảnh tĩnh mịch chết chóc.

Ô Lệnh Thiền giơ tay, thu toàn bộ mực đen tản mác xung quanh về lòng bàn tay. Cậu khẽ búng ngón tay, dòng mực như sinh vật sống “ục ục” chảy vào cái bóng dưới chân cậu, trong chớp mắt biến mất không còn tăm tích.

…Chỉ còn lại một giọt mực bắn lên nơi khóe mắt, như một nốt lệ chí.

Tựa như bước ra từ tranh vẽ, xinh đẹp đến kinh người.

Chỉ tiếc, bức họa ấy vừa mở ra chưa đầy một khắc, Ô Lệnh Thiền đã nhe răng trợn mắt, nhảy lò cò bằng một chân.

“Á á ui…”

Không biết con ma thú nào vừa hung hăng cắn một cái vào bắp chân cậu, đau đến mức cậu kêu oai oái, suýt nữa thì phát khóc.

Ô Lệnh Thiền vừa thi triển một chiêu, Kim Đan trong cơ thể lại vỡ tan, tu vi lập tức rớt thẳng xuống Luyện Khí kỳ.

Nhìn Điện Đan Cữu đã cháy rụi trước mắt, Ô Lệnh Thiền vừa nhảy tại chỗ vừa bán tín bán nghi.

Thứ tử vụ kia rốt cuộc là cái gì, sau khi chui vào nội phủ lại có thể khiến cậu trong chốc lát khôi phục tu vi Kim Đan đỉnh phong?

Hóa ra thiên đạo vẫn còn thiên vị cậu.

Haizz, cậu lảm nhảm mấy câu, ma thần phù hộ.

Nửa tòa Điện Đan Cữu bị cậu một kiếm bổ nát, số ma thú còn lại nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, tựa như đang cân nhắc, không biết nên tiến lên, hay cụp đuôi mà chạy.

Kim Đan đã vỡ, nhưng miệng Ô Lệnh Thiền vẫn còn cứng.

Cậu cầm kiếm, cười híp mắt nói:

“Chó con, lại đây đi.”

Đám ma thú nhìn nhau, nhưng huyết nhục của Ô Lệnh Thiền dường như có sức hấp dẫn chí mạng với chúng. Do dự một hồi, chúng vẫn thuận theo bản năng, lao thẳng tới.

Ô Lệnh Thiền thầm nghĩ:

Ha ha ha, còn thật sự tới à!

Chạy!

Cậu không nói hai lời, xoay người cắm đầu bỏ chạy.

Chỉ là cái chân què kia chưa chạy được mấy bước đã đau đến mức loạng choạng, chúi thẳng về phía trước.

Ma thú đã lao tới giữa không trung.

Ô Lệnh Thiền:

“…”

Không nên khıêυ khí©h tự tìm đường chết mà.

Ngay khoảnh khắc sắp bỏ mạng dưới miệng ma thú, đồng tử của con ma thú đã bay lên không trung kia bỗng co rút thành đường kim, rung lắc dữ dội.

Bản năng sợ hãi trước nguy hiểm còn chưa kịp bộc lộ, thân thể to như núi của nó đã giống như một khối kẹo bông mềm xốp, bị một đôi tay vô hình ép chặt từ bốn phía vào giữa.

Bụp.

Ma thú ngũ quan vặn vẹo, nổ tung giữa không trung thành một đám huyết vụ rực rỡ.

Mấy con ma thú còn lại run như cầy sấy, móng vuốt đã không còn chống đỡ nổi thân thể, rầm rầm quỳ sụp xuống đất.

Đó là tư thế quỳ gối cầu xin.

Ô Lệnh Thiền sững người, mờ mịt quay đầu nhìn lại.

Trong tầm mắt cậu, là từng tầng từng lớp vạt bào xanh thẫm.

Trần Xá không biết đã đến từ lúc nào. Hắn giơ tay, từ trong tay áo búng ra mấy sợi linh tuyến mảnh như dây câu, đan xen chằng chịt, trong nháy mắt khâu kín khe hở trên không trung.

Ô Lệnh Thiền:

“Á…”

Trần Xá cúi đầu “nhìn” dáng vẻ chật vật của Ô Lệnh Thiền:

“Bị thương rồi sao?”

Ô Lệnh Thiền dường như nhớ ra điều gì đó, bĩu môi, không muốn để ý hắn, môi mím lại, không nói lời nào.

Mấy con ma thú kia chân đã mềm nhũn vì sợ hãi, vậy mà vẫn vùng vẫy toan bỏ trốn.

Trần Xá thản nhiên nói:

“Đã đến rồi, hà tất còn muốn rời đi?”

Lời vừa dứt, một đạo sát trận bỗng nhiên hiện ra. Lá trúc bay tán loạn, trong khoảnh khắc toàn bộ ma thú bị tru sát.

“Xoẹt” một tiếng, ánh nến trong Điện Đan Cữu lần lượt sáng lên.