Chương 10

Ô Lệnh Thiền không biết mình đã trải qua những gì khi còn nhỏ, huyết mạch, ký ức và cái ấn chữ "Ô" đều bị phong ấn.

Giờ đây, một mũi tên của Thái Bình cung đã phá vỡ phong ấn, trong chốc lát đồng tử hổ phách của cậu hoàn toàn hóa thành màu đỏ tươi, ngay cả ký ức thời thơ ấu cũng hiện lên chập chờn.

Tuy nhiên, vì thời gian đã quá lâu nên Ô Lệnh Thiền không nhớ rõ "huynh trưởng" trông như thế nào, chỉ mơ hồ có một bóng dáng mờ ảo, cùng một ý niệm kỳ lạ.

Chạy mau.

Ô Lệnh Thiền không hiểu ý nghĩa của suy nghĩ này.

Lúc này, con diều lớn kêu một tiếng, Giang Tranh Lưu không biết từ đâu lấy ra một chiếc áo choàng bằng lông tuyết, nhẹ nhàng khoác lên vai Ô Lệnh Thiền.

"Thiếu quân, đã đến Tích Hàn Đài."

Ô Lệnh Thiền cúi đầu nhìn xuống.

Tích Hàn Đài quanh năm tuyết rơi, nhìn từ trên cao thì giống như một khối ngọc bằng băng được điêu khắc tinh xảo. Ngoài điện là rừng trúc liên miên bất tận, trong gió lạnh gào thét vẫn xanh tươi.

Cánh diều lớn màu đen nhánh, mỏ đỏ sẫm dường như đang e ngại điều gì đó, không muốn đến gần Tích Hàn Đài, kêu ai ai bay lượn trên không.

Tuân Yết mất kiên nhẫn nói: "Hạ xuống."

Con diều lớn như muốn khóc, cả người run rẩy một lúc lâu - Suýt thì Ô Lệnh Thiền bị nó làm cho ngã nhào, lúc này mới miễn cưỡng bay xuống Tích Hàn Đài.

Con diều lớn như một ngọn núi nhỏ, Ô Lệnh Thiền không tiện nhảy xuống, đơn giản vươn tay về phía Tuân Yết, ý bảo "đỡ ta xuống".

Tuân Yết: "..."

Lần đầu tiên trong đời Tuân Yết cảm nhận được cái gì gọi là tức đến bật cười.

Hắn cười dữ tợn ngự gió tiến lên, nắm gáy Ô Lệnh Thiền xách cậu lên.

Quần áo của Ô Lệnh Thiền đầy những trang sức màu vàng lộng lẫy và rối bời, bị xách cổ áo lên tùy tiện lắc lư thì kêu leng keng, như thể đang xách một túi tiền.

Tuân Yết đặt "túi tiền" xuống, giả cười nói: "Thiếu quân, mời."

Ô Lệnh Thiền trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng nghĩ đến việc tên này vẫn nghe lời nên rộng lượng tha thứ cho sự mạo phạm của hắn.

Đã có không ít người chờ đợi ở Tích Hàn Đài.

Ô Lệnh Thiền bước lên thềm ngọc, vừa vào điện, đã cảm giác có vài ánh mắt xoi mói hướng về phía mình.

Không đợi Ô Lệnh Thiền phản ứng, vài bóng trắng đột nhiên như mũi tên rời cung, xông đến trước mặt cậu, ánh mắt như những lưỡi dao sắc bén điêu khắc từng tấc trên khuôn mặt Ô Lệnh Thiền.

Đợi khi ánh mắt dừng lại ở kim ấn chữ "Ô" trên cổ Ô Lệnh Thiền, cuối cùng mọi người nghẹn ngào rơi lệ, kéo Ô Lệnh Thiền khóc lóc xem mãi không thôi, miệng năm miệng mười nói.

"Thiếu quân! Trời cao có mắt, cuối cùng thiếu quân cũng trở về rồi! Chúng ta không phụ lòng quân thượng ủy thác, chết cũng nhắm mắt!"

"Dung mạo này! Quả thực giống hệt Ô quân khắc ra!"

"Ma Thần thương xót, thật sự là thiếu quân!"

Ô Lệnh Thiền bị làm cho đau đầu, nghi hoặc nhìn đám người có vẻ ngoài kỳ quái này.

Nói líu lo cái gì thế, không hiểu.

Trên vai Tuân Yết đậu một con diều lớn bằng bàn tay, hắn tùy tiện bước vào điện, giả cười nói: "Hay thật, một màn tương phùng sau bao năm xa cách. Thiếu quân lưu lạc Nhân tộc mười một năm, cũng chẳng thấy ai phái người đi tìm?"

Mọi người nghẹn lại.

Giang Tranh Lưu nhàn nhạt nói: "Thiếu quân từ nhỏ lớn lên ở Tích Hàn Đài, sau khi mất tích, Trần quân cũng ngồi một mình trên đài cao mà không làm gì đấy thôi."

Tuân Yết lạnh lùng nhìn hắn: "Thú triều Uổng Liễu Oanh khí thế ào ạt, mấy năm nay nếu không phải Trần quân ngăn chặn, các ngươi sớm đã trở thành quỷ trong bụng ma thú rồi, làm gì còn miệng ở đây nói phải trái với Trần quân?"

Trong đám người có một vị trưởng lão lớn tuổi vuốt râu nói: "Ồ? Ngăn chặn à? Kể từ khi Tư Phù quân thượng bế quan, Trần quân nắm quyền Côn Phất Khư, Uổng Liễu Oanh liền không ngừng rung chuyển - trước đó không lâu ma thú tập kích, kéo đi mấy chục người, ngay cả con trai của tướng quân trấn thủ biên cương cũng mất tích."