Chương 4: Đến đón tôi

Cả đêm, Thẩm Tây Nịnh gần như chẳng chợp mắt được.

Ý thức cứ lúc tỉnh lúc mê, đến cuối cùng nằm nhìn trần nhà, cô bắt đầu hoài nghi bản thân liệu có đang nằm mơ.

Quần áo trên người đã chẳng thể mặc nổi nữa.

Cô tuyệt nhiên không dám nhìn người đàn ông bên cạnh, cũng không dám để trí nhớ kéo về những khoảnh khắc nóng bỏng đến tim đập loạn nhịp đêm qua. Cô lặng lẽ ngồi dậy, túm lấy chiếc áo khoác của hắn mặc tạm rồi chuẩn bị rón rén chuồn ra ngoài.

Đến cửa, chợt nhớ đến tiền chưa trả, cô lại quay vào.

Một đêm, trọn vẹn mười ngàn tệ cơ đấy.

Cô cắn răng. Thật ra, lần thứ ba trong đêm hôm qua, cô đã định chuyển khoản luôn, nhưng chẳng hiểu sao hắn lại nổi hứng kéo cô trở lại.

May mắn thay, điện thoại của hắn không cài mật mã.

Thẩm Tây Nịnh mở máy, trên màn hình hiện loạt tin nhắn nhảy ra, cô không dám đọc, cũng chẳng dám tìm hiểu gì thêm, chỉ nhanh chóng quét mã, chuyển tiền, đặt lại điện thoại xuống, xoay người ôm quần áo chạy mất.

Mới hơn bảy giờ sáng, khách sạn còn rất vắng.

Cảm giác bản thân như ăn trộm, nhưng nghĩ lại, hai mươi bốn tuổi, người trưởng thành, mở phòng khách sạn thì có gì phải xấu hổ?

Xuống sảnh, cô bắt xe về nhà.

Ngay tại cổng, vài chiếc xe cảnh sát đang đỗ, khiến ngã rẽ kẹt cứng.

Đầu óc cô vẫn hỗn loạn, còn luẩn quẩn quanh chuyện hoang đường tối qua.

“Ui da, ngày nào cũng quét mấy vụ mua bán, khách sạn sát bar thì phiền phức thật.” Bác tài cười nói vu vơ.

Cô hờ hững “ừ” một tiếng, chẳng để tâm.

Quãng đường từ bar về nhà không xa, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Toàn thân ê ẩm rã rời, vừa bước vào nhà, cô đá văng giày, đi thẳng vào phòng tắm, xả nước nóng, ngâm mình trong bồn.

Dòng nước ấm trùm lên từng tấc da thịt, xoa dịu mệt mỏi.

Nhưng hình ảnh đêm qua lại không đúng lúc hiện về, làm gương mặt cô bỗng đỏ bừng.

Cô vội vã vục nước lên mặt.

Quên đi, quên đi, quên hết!

Chẳng qua cũng chỉ là bỏ ra mười ngàn tệ, mua vui một đêm với một tên trai bao cực kỳ đẹp trai mà thôi.

Ngâm nước xong, khoác áo choàng bước ra, cô mới rảnh tay cầm điện thoại.

Tin nhắn chất đầy, từ đồng nghiệp, từ Chử Trạch, từ ba mẹ, và cả mấy tin gửi từ cô bạn thân Lương Loan Loan.

Cô mở tin của đồng nghiệp trước, toàn hỏi thăm, còn tốt bụng xin nghỉ hộ.

Tin từ Chử Trạch, cô thẳng tay xóa sạch, tiện thể chặn số lần nữa.

Đến lượt tin nhắn của Lương Loan Loan, gửi lúc rạng sáng.

[Bảo bối, cậu có đó không?]

[Thế này nhé, em trai tớ mới về nước, tên Lương Hành Dã, nhớ chứ?]

[Nó vừa tới Đế Đô, chưa quen ai, chưa có chỗ ở. Tớ thì bận công tác xa, nên giai đoạn này phiền cậu quan tâm chăm sóc nó nhé, yêu cậu.]

[WeChat của nó: lxy199xxxxx]

Thẩm Tây Nịnh ngẩn người, mất vài giây mới tiêu hóa xong.

Em trai của Lương Loan Loan? Lương Hành Dã?

Trong trí nhớ mơ hồ, quả thực có chút ấn tượng. Trước khi nhà cô chuyển đi, họ từng ở cạnh nhau.

Cậu nhóc ấy kém cô hai tuổi, cùng mẹ khác cha. Tính khí ngang ngạnh, ngày thường lạnh như băng, ít nói, chỉ được cái trời sinh đẹp trai.

Hồi đó, quan hệ hai người coi như khá tốt. Sau này nhà cô chuyển thành phố, thêm bao biến cố, liền mất liên lạc.

Cô mở WeChat, nhấp vào danh thϊếp Loan Loan gửi tới.

Tên hiển thị là LXY.

Ảnh đại diện đơn giản, nền đen, ở giữa vẽ tay một quả chanh vàng.

Cô nhướng mày, thêm bạn, soạn ghi chú: [ Tôi là Thẩm Tây Nịnh, chị cậu bảo tôi add.]

Vừa gửi yêu cầu, bên kia lập tức đồng ý.

Chưa kịp nhắn gì, một tin mới bật ra ngay trên màn hình.

Là một đường link địa chỉ là đồn công an quận XXX.

Cô sững sờ, liền gửi một dấu hỏi.

Ngay lập tức, dòng tin nhắn hiện lên: [Qua đón tôi.]

Thẩm Tây Nịnh: “…”