Công ty của Thẩm Tây Nịnh nằm ngay phía trước nhà thi đấu, Lương Hành Dã đưa cô đến tận cổng. Cô vội vàng tháo dây an toàn, cầm túi, nói nhanh như sợ chậm một giây:
“Chiều tan làm cậu chờ ở đây, tôi sẽ lái xe qua đón.”
Nói xong, cô lập tức kéo cửa chuẩn bị xuống.
Tay đặt trên tay nắm cửa, cửa lại không mở ra.
Cô sững lại, nghi hoặc quay đầu nhìn:
“Làm gì vậy?”
“Đợi một chút.”
Giọng Lương Hành Dã khàn khàn, hơi lười biếng, ánh mắt lãnh đạm đảo qua, rồi cúi người áp sát.
Khoảng cách bỗng rút ngắn.
Thẩm Tây Nịnh theo phản xạ ngả sâu vào ghế sau lưng.
Gương mặt Lương Hành Dã lạnh lùng, mày mắt sắc bén, đôi mắt đen thẳm dán chặt lấy cô.
Ngón tay thon dài đưa lên, phần bụng ngón cái nóng rực lướt qua môi cô.
Cảm giác mềm mại mỏng manh cùng vết chai thô ráp của anh ma sát nơi cánh môi, để lại một tia tê dại chạy dọc sống lưng.
Cô giật mình, cả người cứng đờ, bản năng muốn lùi tránh.
Lương Hành Dã như đã đoán trước, tay kia kéo chặt dây an toàn bên hông, trói cô gọn trong vòng tay mình.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng anh khẽ trầm, mang theo mệnh lệnh không cho kháng cự.
Một thoáng tim cô như bị nâng lên tận cổ họng, hô hấp gấp gáp.
“Xong rồi.”
Lương Hành Dã rút tay về, dựa lại vào ghế lái, khoảng cách lập tức được kéo xa.
“Cạch”
Cửa phụ mở ra, luồng gió nóng hầm hập ùa vào, cuốn đi mùi hương mơ hồ và bầu không khí vừa rồi.
Thẩm Tây Nịnh còn ngơ ngác, nhìn đường nét nghiêm nghị nơi gò má anh, cứ ngỡ tất cả chỉ là ảo giác.
“Cậu… vừa rồi làm gì vậy?” Cô ôm túi trước ngực, cảnh giác hỏi.
Anh hờ hững quay đầu, một tay đặt lên vô lăng, ánh mắt thẳng thắn:
“Miệng chị vương sữa, tôi giúp lau đi thôi.”
Giọng Lương Hành Dã bình thản, ánh mắt cũng dửng dưng:
“Chị đừng nghĩ nhiều.”
“…”
Quả thật là quỷ quái!
Thẩm Tây Nịnh đỏ mặt, lén sờ môi mình, rồi vội vàng xách túi bước xuống, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa xe, đi thẳng vào toà nhà công ty.
Lương Hành Dã ngồi trong xe nhìn bóng dáng cô khuất vào cánh cửa kính xoay tròn, mới thong thả kéo kính lên, nổ máy rời đi.
Sáng sớm đã bị nhóc con trêu chọc, Thẩm Tây Nịnh tức tối đi vào công ty.
Chưa ngồi được bao lâu, trợ lý Tiểu Lục gõ cửa bước vào:
“Chị Tây Nịnh, mười giờ có cuộc họp sáng, chị chuẩn bị một chút nhé.”
Cô đang soi gương, định xem thử môi mình có vết sữa như anh nói không, nghe vậy thì chỉ ừ nhạt:
“Biết rồi.”
Tiểu Lục đứng tại chỗ, vẻ mặt ấp úng như có điều muốn nói.
Thẩm Tây Nịnh nhận ra, nghiêng đầu nhìn ra khỏi gương:
“Sao thế?”
Tiểu Lục chần chừ, sắc mặt có chút khó xử.
“Cứ nói đi, không sao đâu.” Cô đặt gương xuống, giọng điềm tĩnh.
Tiểu Lục hít sâu, nghiến răng nói một lèo:
“Là thế này… Chị Tây Nịnh, chị đừng giận. Hôm nay họp chính là do Chử Tổng nhắc đến, nền tảng năm nay còn thiếu người đại diện, vừa rồi đã quyết định xong. Nữ minh tinh kia chính là Hứa Liên Kiều.”
Dứt lời, Tiểu Lục dè dặt quan sát nét mặt cô.
Dù sao, bạn trai cũ vừa phản bội, giờ còn công khai đưa tiểu tam về công ty, lại còn để cô ta làm gương mặt đại diện nền tảng… Ai nghe cũng thấy cũng không nói nên lời.