"Tớ cảm thấy có lẽ cậu sẽ không chấp nhận sự giúp đỡ trực tiếp, nên mới muốn “đi đường vòng” để giúp cậu."
"Thừa nhận đơn giản vậy thôi à?" Thịnh Gia liếc nhìn cô ấy, thản nhiên nói.
Tống Tễ An bật cười, đáy mắt có chút ranh mãnh: "Ban đầu không thừa nhận là sợ cậu biết sẽ không vui.
Nhưng giờ cậu đã lên sân khấu nhận tiền rồi, cũng đoán được tớ rốt cuộc muốn làm gì rồi, còn cố chấp không chịu thừa nhận làm gì nữa?"
"Nếu thật sự muốn giận tớ, cậu còn có thể bình tĩnh ngồi đây nói chuyện với tớ à?"
Trước đây Tống Tễ An sợ nhất là Thịnh Gia ương bướng, biết chuyện cô ấy làm cho mình rồi tức giận, không chịu nhận học bổng.
Nhưng giờ xem ra, Thịnh Gia tiếp nhận mọi chuyện tốt hơn cô ấy tưởng nhiều.
"Cậu nói đúng.” Thịnh Gia lấy tiền từ bao lì xì ra, cho vào ví mang theo bên người, chậm rãi nói: "Thành tích là do tớ tự thi được, tại sao lại không nhận chứ?
Nhưng vẫn phải cảm ơn cậu."
Khi nói lời này, đôi mắt đen thẳm của cô ấy đang nhìn Tống Tễ An, đuôi mắt thậm chí còn cong lên một chút, trông như đang mỉm cười nhẹ.
Tống Tễ An nhìn thấy thì khẽ sững sờ, ngay sau đó không hiểu sao vành tai lại hơi ửng đỏ.
Bình thường ăn nói lưu loát, vậy mà giờ lại có chút ngượng nghịu.
Chắc là do đã quen với vẻ mặt lạnh lùng của Thịnh Gia, đột nhiên nhìn thấy dáng vẻ khác lạ này của cô ấy, cô ấy có chút bất ngờ.
Cuối cùng, cô ấy chỉ đưa tay vỗ nhẹ vai Thịnh Gia, cười nói: "Có gì mà phải cảm ơn chứ.
Thịnh Gia cậu ưu tú thế này, sau này chắc chắn là nhân tài các công ty khác nhau tranh giành.
Nếu thật sự muốn cảm ơn tớ, sau này nhà tớ có vị trí nào phù hợp với cậu thì ưu tiên cân nhắc một chút là được rồi."
Thịnh Gia không đáp lại câu nói này, Tống Tễ An cũng không chờ cô ấy đáp lại, bởi vì từ xa Từ Lệ Tĩnh cùng Trương Tĩnh, Triệu Ý Gia đã đeo cặp sách của hai người chạy tới.
Tống Tễ An cũng vì thế mà không phát hiện ra, câu hỏi cô ấy hỏi Thịnh Gia về việc tại sao vẫn còn làm thêm hôm nay vẫn chưa có lời giải đáp.
“Ở cửa lớp 11/2 vừa có phụ huynh và học sinh cãi nhau, chúng tôi ở lại đó xem một lúc, sợ các cậu đợi lâu nên vội chạy tới đây.”
Mấy người vừa nói vừa cùng nhau đi về phía cổng trường.
Họ cách cái cổng nhỏ khác gần hơn, vì vậy chọn tiếp tục đi con đường nhỏ mà Thịnh Gia và Tống Tễ An đã đi lúc đến.
“Ừm? Cãi nhau sao, vì sao vậy?” Tống Tễ An nhịn không được hỏi.
“Chúng tôi cũng không nghe rõ lắm, nhưng tôi gặp người cãi nhau rồi.” Từ Lệ Tĩnh tiếp lời: “Chính là Tô Chiếu Lâm mà lần trước các cậu gặp ở nhà hàng Sky, hôm nay cô ấy cãi nhau với cái chị gái đặc biệt xinh đẹp lần trước đã đi trước ở nhà hàng.”
Từ Lệ Tĩnh tiếp lời: “Nội dung cãi nhau không nghe rõ lắm, chỉ thấy giọng khá to.
Lúc chúng tôi chen đến hàng đầu thì giáo viên chủ nhiệm lớp 11/2 đã ra hòa giải.
Chị gái kia nói gì đó như “đừng quan tâm cô ấy, để cô ấy đi”, rồi Tô Chiếu Lâm thật sự chạy đi.
Sau đó thì giải tán, thầy Phương cử học sinh đi tìm Tô Chiếu Lâm, còn chị gái kia bị mời đến văn phòng.”
Tống Tễ An nghe vậy mở điện thoại ra, quả nhiên nhóm lớp trên WeChat đã 99+ rồi.
Học sinh cấp ba thích buôn dưa lê nhất, lần trước 99+ như vậy là lúc Từ Lệ Tĩnh bóc phốt nam sinh tung tin đồn bậy, nhóm lớp 1 đã spam cả ngày hai chữ “sảng văn”, và mọi người đều nhất trí cho rằng Từ Lệ Tĩnh thực sự có hành động của nữ chính sảng văn.