- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Cố Ý Sa Ngã
- Chương 62
Cố Ý Sa Ngã
Chương 62
Tớ kèm Từ Lệ Tĩnh học lâu như vậy rồi, cậu ấy sẽ không từ chối chút yêu cầu nhỏ này đâu.
Lớp Từ Lệ Tĩnh ngay trên tầng lớp 1, tiện đường về nhà thì mang cặp hộ tớ thôi mà.
"Cặp của cậu có muốn lấy luôn không?" Tống Tễ An vừa gọi điện vừa hỏi.
Thịnh Gia còn chưa kịp nói gì, điện thoại đã kết nối rồi.
Cô chỉ khẽ gật đầu với Tống Tễ An, Tống Tễ An liền nhờ Từ Lệ Tĩnh mang cặp sách của cả hai người ra sân thể dục.
Tiếng chuông báo hiệu mười lăm phút tan học vang lên, ngân dài.
Tòa nhà học của khối 11 lại lục đυ.c tuôn ra rất nhiều học sinh vừa tan học.
Tống Tễ An và Thịnh Gia vòng vào trong sân thể dục, chọn một chỗ không bị nắng chiếu quá gay gắt rồi ngồi xuống.
Từ Lệ Tĩnh phải mất ít nhất mười mấy phút nữa mới tới được.
"Thịnh Gia, sau này cậu vẫn sẽ tiếp tục làm thêm ư?" Tống Tễ An đột nhiên hỏi: "Học kỳ tới việc học sẽ căng thẳng hơn nhiều, nếu vẫn chọn làm thêm thì thời gian có đủ không?"
Cô ấy nhìn về phía trước, không nhìn Thịnh Gia, chủ yếu là sợ bị phát hiện đây không phải câu hỏi vô tình mà là đang thăm dò.
Đầu tư học bổng là để giúp Thịnh Gia giảm bớt áp lực kinh tế, nhưng rốt cuộc đây cũng chỉ là phỏng đoán của Tống Tễ An và dì Lưu mà thôi.
Cô ấy không biết liệu Thịnh Gia có cần nhiều tiền hơn nữa không.
Một học kỳ có tổng cộng năm kỳ thi gồm thi tháng, thi giữa kỳ và thi cuối kỳ.
Nếu Thịnh Gia luôn đạt hạng nhất, nửa năm cũng có thể nhận được hơn năm nghìn tiền học bổng.
Dù thỉnh thoảng không đứng nhất thì cũng có khoảng bốn nghìn.
Tống Tễ An không phải kiểu phú nhị đại nhà nhiều tiền đến mức không biết tiền ít là thế nào.
Ngược lại, Tống Thị Trọng Công khởi nghiệp từ ngành công nghiệp nặng, từng đồng từng hào đều phải tính toán rõ ràng.
Mẹ cô ấy không muốn nuôi dưỡng cô thành người kiêu ngạo không biết sự đời, nên từ nhỏ tiền tiêu vặt của cô ấy chắc chắn không nhiều như người khác nghĩ.
Cô ấy còn theo mẹ đi tìm hiểu giá cả các loại nhu yếu phẩm.
Mấy nghìn tệ có thể làm được gì trong cuộc sống người bình thường và sống sót được bao lâu, cô ấy đại khái đều nắm rõ.
Tiền học bổng cộng với tiền sinh hoạt phí ban đầu của Thịnh Gia, chắc hẳn là đủ cho một học sinh cấp ba sống sót.
Dù không đủ, thì cũng có thể giảm bớt phần lớn áp lực, giúp Thịnh Gia có thể từ chối vài công việc làm thêm.
"Vâng.” Thịnh Gia thẳng thắn trả lời: "Nhưng tớ vẫn sẽ đi làm."
Tống Tễ An trợn tròn mắt hỏi: "Tại sao vậy?"
"Cậu nói, cậu đầu tư học bổng là để thu hút nhân tài, nhưng thực ra cậu cũng muốn tớ nhận được học bổng rồi không cần đi làm thêm nữa đúng không?
Muốn giúp tớ giảm bớt áp lực kinh tế?" Thịnh Gia không trả lời câu hỏi của cô ấy mà chỉ nói tiếp: "Cậu còn chẳng dám nhìn tớ, bản thân cậu không nhận ra sao?
Khi nói chuyện, cậu luôn thích nhìn thẳng vào mắt người khác, cũng khiến người ta không thể không chú ý đến cậu.
Đó là thói quen cảm nhận cảm xúc của người khác của cậu phải không?"
"Đợi đến khi nói chuyện mà cậu không muốn nhìn ai đó nữa, thì chắc chắn là có vấn đề rồi."
Nói đến nước này rồi, Tống Tễ An cũng thẳng thắn thừa nhận: "Tớ đúng là thấy cậu rất vất vả, muốn làm gì đó giúp cậu, nhưng học bổng không phải chỉ dành riêng cho cậu.
Cậu là nguyên nhân, nhưng tớ khi làm việc gì cũng thích theo đuổi hiệu quả cao, sau khi nghĩ ra ý tưởng này thì đúng là xem đây như một khoản đầu tư nghiêm túc."
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Cố Ý Sa Ngã
- Chương 62