Chương 53

Cô hơi nhổm dậy, cách ghế ngồi ôm dì Lưu một cái, reo lên: "Cháu biết phải làm sao rồi, dì Lưu ơi, cháu yêu dì quá đi mất!"

Dì Lưu vừa bực vừa buồn cười với "tiểu tổ tông" này.

"Mau ngồi xuống đi.” dì nói: “Nếu xảy ra tai nạn giao thông thì hài kịch biến thành bi kịch mất."

Tống Tễ An vội vàng sượng sùng ngồi xuống, nhưng sự phấn khích trong đáy mắt cô vẫn khó lòng che giấu.

Vài ngày sau đó, Thịnh Gia vốn còn đang nghĩ có cần lạnh nhạt hơn với Tống Tễ An để tránh bị cô ấy lôi kéo hay không, nhưng đột nhiên cô phát hiện mấy ngày nay Tống Tễ An rất bất ổn.

Trước đây, có lẽ cô ấy quen với việc ngủ sớm dậy sớm nên ngày nào trông cũng đầy sức sống, vậy mà mấy hôm nay dưới mắt lại xuất hiện quầng thâm, đến giờ ra chơi còn ngủ gật.

Sau khi kết thúc công việc ở khách sạn, Thịnh Gia bắt đầu về làm ở Quán cà phê Lục Ý mỗi ngày, Tống Tễ An tan học là lại lẽo đẽo chạy theo cô sang đó, Thịnh Gia cản không được đành mặc kệ thành quen.

Thịnh Gia làm thêm, còn Tống Tễ An thì kiếm một cái bàn nhỏ ngồi xuống rồi mở máy tính xách tay ra gõ lách tách.

Đương nhiên, hành động này của cô ấy đến ngày thứ hai đã không còn là duy nhất, Từ Lệ Tĩnh cũng theo đến, còn dắt theo hai cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau là Trương Tĩnh và Triệu Ý Gia.

Từ Lệ Tĩnh kể từ khi quyết định học hành tử tế thì đã hạ quyết tâm rất lớn, dựa vào mức độ cúp học của cô ấy thì ít nhất phải ôn lại kiến thức từ cấp hai, giáo viên dạy kèm cho cô ấy còn khuyên cô nên học lại một năm, bởi vì chỉ trong một năm mà từ số 0 thi đậu mục tiêu đã đề ra thì không phải chỉ hơi khó mà là độ khó cấp địa ngục.

Nhưng Từ Lệ Tĩnh đã quyết định rồi, bất kể có học lại hay không, cô ấy cũng phải dốc sức học trước đã, cố gắng để có thể tham gia kỳ thi đại học năm nay.

Quyết định của cô ấy đương nhiên nhận được sự ủng hộ nhất trí từ hai người bạn tốt, và cả ba người cứ sau khi tan học mỗi ngày là lại cùng nhau học nhóm.

Tuy nhiên, điểm số của Trương Tĩnh và Triệu Ý Gia tuy không tệ nhưng cũng không được coi là học bá, có những câu hỏi họ không thể giải ngay lập tức, Từ Lệ Tĩnh mang thái độ hiếu học đi tìm Tống Tễ An và phát hiện Tống Tễ An quả thật là "ông Bụt", hỏi gì cũng sẵn lòng trả lời.

Sau đó, cô ấy lại phát hiện mấy ngày nay Tống Tễ An đều đi theo Thịnh Gia đến quán cà phê, thế là cô ấy cứ trơ mặt theo đến, đương nhiên, cô ấy rất có ý thức mà bao hết mọi khoản chi.

Tuy nhiên họ cũng rất lịch sự, không làm phiền Tống Tễ An quá mức, chỉ đợi sau khi cô ấy hoàn thành việc riêng rồi mới đưa ra những vấn đề mà bản thân họ thực sự không thể giải quyết.

Cái "cái đuôi nhỏ" ban đầu của Thịnh Gia đã biến thành ba cái, ngay cả chị chủ quán cũng cười nói Thịnh Gia lại mang đến cho chị vài nguồn thu nhập cố định, kiểu này chị phải tăng lương cho Thịnh Gia thôi.

"Thịnh Gia mà được tăng lương thì phải khao chứ?"

Từ Lệ Tĩnh nghe vậy liền nói ngay: "Tiền chùa cả thôi, tôi là khách hàng lớn nhất mà, Thịnh Gia nếu được tăng lương, tôi yêu cầu cô ấy khao tôi kem."

Thịnh Gia: ...

Thịnh Gia đang mặc đồng phục làm việc, mặt không cảm xúc liếc nhìn cô ấy một cái rồi quay đầu đi vào nhà bếp phía sau, chị chủ quán chống cằm cười trộm: "Thịnh Gia chắc chắn là ngại rồi."