Chương 52

Sự nhạy cảm đó đã trở thành sự nhạy bén, khiến cô ấy có thể dễ dàng cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của người khác, cũng trở thành bí mật nhỏ mà cô chưa từng nói với ai khác.

Việc cô có thể giao tiếp tốt với người khác từ trước đến giờ như vậy, khả năng cảm nhận như vậy công lao không nhỏ.

Con người khó mà thực sự đồng cảm, nhưng không cản trở cô ấy cảm nhận và hiểu được cảm xúc của người khác.

Cô không biết làm sao để giúp Thịnh Gia thoải mái hơn một chút.

Vừa nãy khi rời khỏi khu chung cư của Thịnh Gia, cô nằm sấp lên cửa sổ xe nhìn ra sau, Thịnh Gia dần thu nhỏ lại thành một chấm nhỏ, cứ như sự thân mật lúc đêm cũng biến mất không dấu vết.

Khoảng cách giữa hai người lại giống như chiếc xe đang chạy, càng ngày càng xa.

Có lẽ là sau khi lên xe, trong môi trường quen thuộc cô ấy đã không còn kiểm soát được biểu cảm, dì Lưu lái xe phía trước phát hiện cô ấy đang gãi tai cấu má, không nhịn được cười lên.

"Sao thế?" Dì Lưu ôn tồn lên tiếng: “Sau khi lên xe cứ thẫn thờ, có thể nói cho dì nghe không?"

Tống Tễ An chống cằm trả lời: "Cháu thấy Thịnh Gia rất giỏi, vừa đi học vừa làm thêm, còn có thể vững vàng đứng nhất khối."

"Cậu ấy hình như trời sinh đã có thể xử lý mọi việc một cách thành thạo, làm gì cũng rất nhẹ nhàng và tự tin, hơn nữa cảm xúc rất ổn định."

Dì Lưu gật gù: "Ừ ừ, khen ngợi xong rồi, chuyện làm cháu phiền lòng thì sao?

Dạo này cháu ở nhà khen cô bé này làm tai dì và cả thím Châu sắp nổi chai rồi đấy."

Tống Tễ An ngại ngùng cười.

Mỗi cô bé kết bạn được với người bạn rất giỏi, sau đó đều không nhịn được đi khắp nơi khoe khoang với mọi người, thực ra cô ấy cũng không ngoại lệ.

"Cháu thấy cậu ấy quá vất vả rồi.” Tống Tễ An nói đến đây lại không nhịn được thở dài một tiếng: “nhưng cháu không biết làm sao để giúp cậu ấy."

Cô nhìn ra là Thịnh Gia rất thiếu tiền, thực ra cô có thể giúp Thịnh Gia tìm được công việc nhẹ nhàng, không quá tốn thời gian và thể lực.

Tập đoàn Tống Thị ở Kính Giang không phải không có chi nhánh, dựa theo mức độ xuất sắc của Thịnh Gia, hoàn toàn có thể đến bảo tàng cơ khí dưới trướng Tống Thị làm người thuyết minh, mỗi tuần chỉ cần đi hai ba lần, thù lao hậu hĩnh.

Nhưng theo tính cách của Thịnh Gia, khả năng lớn là sẽ không chấp nhận.

Cô ấy chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ của người khác.

Ngược lại, Tống Tễ An muốn lặng lẽ giúp Thịnh Gia thử xin việc, nhưng hơi sợ bị phát hiện.

Thịnh Gia rất thông minh, sau khi vào các ngành liên quan đến Tống Thị, ngay cả nếu ban đầu không biết, về sau cũng sớm muộn sẽ phát hiện ra bóng dáng của Tống Tễ An.

"Nếu đối phương không chấp nhận sự giúp đỡ về tiền bạc hoặc công việc.” Dì Lưu đề nghị: "Cháu có thể thử bắt đầu từ phương diện khác xem sao."

"Chuyện công việc, cháu có thể từ từ nghĩ cách, nhưng lớp 12 học kỳ hai mà còn làm thêm có thể ảnh hưởng đến hiệu quả học tập, có lẽ bây giờ cậu ấy nỗ lực làm thêm như vậy cũng là để dành đủ tiền trước khi học kỳ hai đến?"

"Cho nên ngược lại mà nói, chỉ cần Thịnh Gia phát hiện học kỳ hai lớp 12 sẽ không có áp lực kinh tế lớn đến vậy, có lẽ bây giờ sẽ không phải ép bản thân làm thêm như vậy nữa."

Mắt Tống Tễ An sáng lên một chút, cảm giác như mình đã nắm bắt được điều gì đó.