Mấy người nhìn theo bóng cô ấy rời đi, nhất thời không ai nói lời nào.
"Hai cậu có quen cô ấy không?" Từ Lệ Tĩnh hơi tò mò.
"Coi như là quen biết sơ sơ.” Tống Tễ An và Thịnh Gia ăn ý liếc nhìn nhau, không nói nhiều về chuyện này.
Ba người nhanh chóng dùng bữa xong, Thịnh Gia chào tạm biệt hai người rồi đến khách sạn làm thêm.
Vẫn là nơi cô và Tống Tễ An từng gặp, cô làm nhân viên thời vụ và hôm nay là ngày cuối cùng.
Có lẽ quản gia đã báo trước việc này, Thịnh Gia vậy mà lại thấy Tống Tễ An đang làm bài tập bên trong căn phòng cuối cùng cô dọn dẹp.
Vừa thấy cô ấy, Tống Tễ An lập tức bắt đầu dọn sách vở vào cặp, đối diện với khuôn mặt không cảm xúc của Thịnh Gia, cô hơi chột dạ tăng tốc động tác.
"Cậu ở đây làm gì?" Thịnh Gia nhẹ giọng hỏi.
Nghe cô hỏi, Tống Tễ An hơi ngạc nhiên ngẩng đầu, nói khẽ: "Tớ đợi cậu mà."
Nói rồi như thể phát hiện ra điều gì đó, cô đi theo sau Thịnh Gia nói đầy phấn khích: "Tớ tưởng cậu sẽ như bình thường, lờ tớ đi luôn chứ."
Sau khi Tống Tễ An vào phòng, gần như không động chạm gì cả, Thịnh Gia thậm chí chỉ cần thay ga trải giường, chăn nệm là xong, rất tiết kiệm thời gian và sức lực.
Tống Tễ An muốn giúp một tay nhưng bị cô lạnh lùng từ chối.
"Cậu không biết làm, đừng động vào."
Nghe vậy, Tống Tễ An ngượng ngịu rụt tay lại, cô giải thích: "Gần mười một giờ rồi, tớ lo cậu về nhà một mình không an toàn lắm."
Đây đúng là ý định thật sự của cô, vị trí khách sạn không ở trung tâm thành phố, cho dù an ninh Kính Giang có tốt, thì một cô gái như Thịnh Gia về nhà một mình lúc nửa đêm vẫn rất khó khiến người khác yên tâm.
Thịnh Gia như thể đã quen rồi, khẽ đáp một tiếng.
Mắt Tống Tễ An sáng lên một chút.
Cô không nói gì nữa, cứ thế ở bên cạnh Thịnh Gia cho đến khi cô dọn dẹp xong phòng, rồi về phòng thay đồ thay lại quần áo của mình, hai người mới cùng nhau đi ra từ cửa sau.
Chiếc xe máy điện nhỏ của Tống Tễ An vẫn đỗ ở vị trí quen thuộc, Thịnh Gia nhìn lướt qua, vừa đội mũ bảo hiểm cho mình, vừa hỏi: "Lát nữa cậu về nhà thế nào?"
"Dì Lưu đến đón tớ.” Tống Tễ An trả lời.
Cô tự giác muốn nhường ghế lái cho Thịnh Gia, nhưng Thịnh Gia lại lắc đầu.
Dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp, sự mệt mỏi dưới đáy mắt Thịnh Gia đặc biệt rõ ràng.
Cô không phải người làm bằng sắt đá, ban ngày hao tốn sức lực học tập, buổi tối hao tốn thể lực làm thêm, điều này khiến cô đã có chút khó chống đỡ.
Tống Tễ An lấy mấy viên kẹo trong túi của mình ra nhét vào tay cô, ôn tồn nói: "Bổ sung chút thể lực nhé?"
Thịnh Gia nhận lấy, xé bao bì, viên kẹo dẻo vị dâu trong miệng tan chảy ra nhân trà xanh bên trong, không quá ngọt nhưng đủ ngon.
Cô đứng dậy ngồi sau Tống Tễ An, khẽ nói: "Cảm ơn cậu."
Cơn gió đêm mang theo mùi vị nước biển, táp vào mặt người ta mát mẻ, nhưng cũng khiến người ta buồn ngủ.
Thịnh Gia cảm thấy dạo này mình chắc thật sự mệt lắm rồi, vậy mà vô thức dựa vào vai Tống Tễ An nhắm mắt lại, nhưng đến khi đầu lỡ va vào vai cô ấy lại không khỏi giật mình tỉnh táo lại.
Tống Tễ An chắc là nhận ra sự bất thường của cô, bàn tay ấm áp vòng ra sau, mò mẫm lung tung tìm thấy tay Thịnh Gia, trước khi xe chạy loạng choạng, cô ấy đã vòng tay Thịnh Gia hoàn toàn quanh eo mình.