Chương 40

Thịnh Gia không cảm thấy gì trước sự kinh ngạc của cô, dù sao cô cũng không có nhu cầu giao tiếp nhiều, lại không thân thiết với đa số bạn học trong lớp.

Ngay sau đó, dì Lưu đến đón, hai người lại ngồi lên yên sau xe của bà.

Có lẽ vì quá mệt, họ gần như không nói chuyện trên đường đi, thậm chí còn tựa đầu vào nhau mà ngủ thϊếp đi, mãi đến khi về đến khu chung cư của Thịnh Gia, dì Lưu mới gọi hai người đang ngủ say tỉnh dậy.

Thịnh Gia đeo ba lô bước về phía nhà mình, phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe; cô quay đầu lại, chỉ thấy Tống Tễ An với đôi mắt ngái ngủ đang nhoài người qua cửa sổ xe vẫy tay chào cô, nụ cười trên môi dù trong đêm tối vẫn rạng rỡ và chói lọi.

Cô ấy nói với cô: "Thịnh Gia, ngủ ngon nhé!"

Thịnh Gia không trả lời, đứng trong vầng sáng lờ mờ của đèn pha, nhìn cô ấy một lúc, cuối cùng, cô cũng nhấc tay vẫy lại một cái, rồi lại khuất mình vào bóng đêm.

Bước vào khu chung cư, bóng đêm bao trùm dày đặc.

Thịnh Gia cố gắng làm dịu lại nhịp đập thình thịch trong l*иg ngực.

Dường như từ lúc Từ Lệ Tĩnh và Tống Tễ An kéo cô nhảy xuống biển, trái tim cô đã vô thức đập nhanh hơn, đó là một nhịp đập hiếm hoi, tràn đầy cảm giác vui sướиɠ và tự do, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn bình ổn.

Tầng một vẫn còn khá nhiều người thức đêm đánh mạt chược.

Theo thói quen, Thịnh Gia liếc nhìn qua cửa trước, không thấy Thịnh Hoài Anh đâu.

Thế là cô rón rén bước lên lầu, thường thì giờ này Thịnh Hoài Anh đã ngủ rồi.

Nhưng khi cô bật đèn trong nhà lên, đập vào mắt là một cảnh tượng tan hoang.

Căn nhà rõ ràng đã bị đập phá tan tành, còn Thịnh Hoài Anh đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt mệt mỏi, không biết đang nghĩ gì.

Trái tim vừa rồi còn rộn ràng niềm vui bỗng chốc nguội lạnh.

Cô không phải là chú cá có thể tự do bơi lội giữa biển khơi cùng bạn bè.

Cuộc sống của cô là một vũng bùn lầy, chặn đứng mọi con đường dẫn đến hạnh phúc.

Cứ như thể chỉ trong khoảnh khắc, cô bị kéo từ cõi mộng về với thực tại.

Thịnh Gia lại trở thành cô gái lạnh lùng, khó gần, đầy toan tính như trước.

Cô cũng cuối cùng nhớ ra mọi chuyện xảy ra hôm nay đều nằm trong kế hoạch của mình, rằng mối quan hệ giữa cô và Tống Tễ An sẽ nhân sự kiện liên quan đến Từ Lệ Tĩnh mà được kéo gần lại một khoảng đáng kể một cách tự nhiên.

"Vương Kiện sắp ra tù rồi.” Thịnh Hoài Anh mãi lâu sau mới chậm rãi nói: “Mấy gã em trai của ông ta lại đến quấy rầy, nhăm nhe chiếm lấy căn nhà này.

Con còn một năm nữa là thi đại học, tìm chỗ nào xa xa mà thi nhé."

Thịnh Gia im lặng thay giày bước vào.

Cô ngồi xuống, chuẩn bị dọn dẹp đống bát đĩa vỡ nát trên sàn nhà.

"Mẹ có báo cảnh sát không?"

Thịnh Hoài Anh cười khẩy một tiếng: "Báo cảnh sát thì được ích gì?

Dù mẹ đã ly hôn với ông ta rồi, nhưng đám em trai ông ta xông vào nhà đập vài cái bát đĩa để hả giận, có thể khiến họ đi tù được sao?"

Không đâu.

Cùng lắm là bị tạm giam vài ngày, rồi họ lại đến nữa.

Cứ thế quấy rầy họ không ngừng nghỉ.

"Đợi con thi đại học xong, thi vào trường ở một nơi thật xa, mẹ sẽ bán căn nhà này đi, rồi hai mẹ con mình sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, được không?" Thịnh Hoài Anh cúi xuống nắm lấy cánh tay Thịnh Gia, kéo cô ngồi xuống bên cạnh.