Có một người phụ nữ đang nằm trên ghế sofa, đắp mặt nạ dưa chuột.
Nghe thấy tiếng động ở cửa, bà ấy cũng không quay đầu lại, chỉ lười biếng nói: "Về rồi à?"
Thịnh Gia đáp một tiếng, thay giày ở cửa, rồi vào bếp tự rót cho mình một cốc nước.
Mẹ cô, Thịnh Hoài Anh, tay bốc miếng lê đã cắt sẵn trên bàn cho vào miệng, mở lời: "Cuối tuần mẹ định đi Chùa Pháp Kim một chuyến.
Con đi cùng mẹ nhé?"
Thịnh Gia hỏi: "Đi làm gì ạ?"
"Đi lễ Phật.
Dạo này tay mẹ đen quá, quyên chút tiền công đức biết đâu vận may khá hơn.
Con sang năm chẳng phải thi đại học sao? Tiện thể đi cùng mẹ bái vọng chút."
Thịnh Gia nghiêm túc đáp: "Con không tin mấy chuyện này."
Thịnh Hoài Anh hơi ngẩn ra, rồi cười một tiếng.
Nụ cười không có ý nghĩa đặc biệt gì, bà ấy chỉ nói tiếp: "Thôi thì cứ đi cùng mẹ.
Cái hội người cao tuổi dưới nhà nói con xui xẻo chắn đường tài lộc của mẹ, mẹ cãi nhau với bà ta một trận rồi.
Mẹ thì không tin mấy cái đó, nhưng bà ta cứ đến nói mãi.
Chúng ta đi xin quẻ nào linh nghiệm chút, lúc đó bà ta sẽ không dám đơm đặt lung tung nữa, bà ta sợ Bồ Tát nhất."
Cái gọi là "hội người cao tuổi" chính là chỉ bà lão vừa gọi Thịnh Gia, bà là chủ của hai căn hộ dưới lầu, con cái đều đã đi xa, chỉ còn mình bà ở lại đây dưỡng già.
Lòng bà không xấu, nhưng lại khá nhiều chuyện, đúng chuẩn trung tâm buôn dưa lê.
Thịnh Hoài Anh cứ thỉnh thoảng lại xuống sòng bài dưới nhà, cãi nhau với bà lão này không ít lần.
Thịnh Gia không bận tâm người khác nói gì, nhưng Thịnh Hoài Anh thì có.
Bà ấy rất sĩ diện, muốn giữ gìn thể diện cho cả mình lẫn Thịnh Gia.
"Được rồi.” Thịnh Gia vừa suy nghĩ vừa tính hủy ca làm thêm ngày thứ Bảy, xách cặp sách định vào phòng.
Tay Thịnh Hoài Anh đang cầm tăm khẽ khựng lại, vẻ mặt lộ rõ sự do dự, cuối cùng vẫn không kìm được mà gọi cô lại.
"Thịnh Gia, còn một năm nữa là hắn ta ra tù rồi."
Thịnh Gia gật đầu. "Con biết, nên làm sao?"
"Con không sợ sao?" Thịnh Hoài Anh cắn môi hỏi.
"Khi hắn ta ra tù, kỳ thi đại học của con đã kết thúc rồi, con cũng sẽ không còn ở nhà nữa.” Thịnh Gia chậm rãi nói: “Vì vậy con chắc sẽ không gặp lại hắn."
Thịnh Hoài Anh rất muốn hỏi một câu: Còn mẹ thì sao? Con đi rồi, còn mẹ thì sao?
Mẹ phải làm thế nào?
Nhưng rốt cuộc bà vẫn không hỏi thành lời, cho đến khi Thịnh Gia bước vào phòng, tay bà bấu chặt tăm đến tê dại, lúc này mới nhận ra mình đã dùng sức nhiều đến vậy.
Nghĩ đến người có thể sắp ra tù sau một năm nữa, bà bực bội gạt bỏ lớp mặt nạ dưa chuột trên mặt, rồi vặn to tiếng TV thêm chút nữa, cứ như thể làm vậy có thể che giấu được nỗi bất an trong lòng.
Phòng Thịnh Gia rất nhỏ, vỏn vẹn bốn mét vuông, chỉ có một chiếc giường, một cái tủ quần áo nhỏ và một cái bàn học nhựa Thịnh Hoài Anh giúp cô mua lại đồ cũ do người khác bỏ đi.
Bên cạnh bàn học, sách của cô chất thành đống cao hơn cả cái bàn.
Tiếng chương trình giải trí bên ngoài cửa phòng vọng vào rõ mồn một, thế nhưng cô vẫn không chút biến sắc, cúi đầu lần nữa lấy điện thoại ra.
Trên chiếc điện thoại đời cũ, lại có một tin nhắn gửi đến, vẫn là từ [R].
[R]: Sao không trả lời? Dùng xong rồi bỏ đi là không trượng nghĩa đâu nha.
Thịnh Gia không cảm xúc trả lời: Giúp tôi để ý xem chiều mai Từ Lệ Tĩnh đi đâu.