Thời Chi Nhan xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô trở thành người vợ trước đoản mệnh - một nhân vật "bia đỡ đạn" được cô em họ xây dựng nên để trút giận, đồng thời làm nền tôn lên sự hoàn mỹ của n …
Thời Chi Nhan xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô trở thành người vợ trước đoản mệnh - một nhân vật "bia đỡ đạn" được cô em họ xây dựng nên để trút giận, đồng thời làm nền tôn lên sự hoàn mỹ của nữ chính.
Mang thiết lập "ngực to óc như quả nho", lêu lổng vô tri, cô trở thành bàn đạp hoàn hảo để làm nổi bật nét hiền lương, thục đức của nữ chính. Kết cục, cô em họ theo chồng vào quân ngũ hưởng hết vinh hoa sủng ái; còn Thời Chi Nhan lại sa ngã vào con đường tội lỗi, bị đưa đi cải tạo, chịu đấu tố đến mức phát điên.
Vừa tỉnh lại, đối mặt với nguy cơ bị bắt đi cải tạo treo lơ lửng trên đầu, cô lập tức quyết định ôm con bỏ trốn, đi tìm cha cho đứa trẻ.
...
Cố Diệc vừa hoàn thành nhiệm vụ, trở về thì nghe tin sét đánh: vợ con tìm đến tận nơi. Anh ngơ ngác, bản thân có vợ con từ bao giờ mà chính mình cũng không biết vậy?
Vừa về đến nhà, đập vào mắt anh là người phụ nữ năm xưa từng "cưỡng ép" mình rồi "ăn xong chùi mép" bỏ trốn, nay lại chủ động tuyên bố sẽ "chịu trách nhiệm".
Kể từ đó, cô ngang nhiên xem anh là "mỏ vàng", ăn bám, ở nhờ, lại còn lăm le chiếm đoạt tiền lương của anh. Đáng nói hơn, thói hư tật xấu vẫn chứng nào tật nấy, hễ thấy trai đẹp phong trần là ánh mắt cô lại sáng rực lên đầy thèm thuồng.
Cậu con trai nhỏ cũng chẳng kém cạnh mẹ là bao, tuy còn nhỏ tuổi nhưng tâm cơ thì chẳng phải dạng vừa!
(Truyện về một em bé thiên tài phiên bản cực phẩm, thuộc thể loại sảng văn nhẹ nhàng, xin đừng quá đặt nặng tính logic.)