Chương 8

“Cho dù Tô Tử Nặc có bán hàng không giấy phép, thì cũng là việc của bảo vệ chứ. Cô ta suốt ngày rình rập làm khó Tô Tử Nặc, còn mặt mũi nào nữa!”

Khi Tô Ngải Mễ còn chưa kịp ngẩng đầu, tiếng bàn tán xung quanh đã rộ lên.

Ánh mắt cô ta lập tức lóe lên tia độc ác!

Cô ta dùng sức, chiếc túi xách bị đè dưới thân phát ra tiếng “xoẹt” một cái!

Đó chính là chiếc túi đắt đỏ nhất của cô ta, không biết đã phải bồi rượu cho bao nhiêu công tử nhà giàu, chuốc mê bao nhiêu lần mới mua nổi chiếc túi xách 100 ngàn kia!

“Túi của tôi!” Tô Ngải Mễ hét lên: “LV bản giới hạn! Đền cho tôi 200 ngàn!”

“Chị à, đứa trẻ không hiểu chuyện này không những xô ngã tôi, còn làm rách túi của tôi, rõ ràng ngay trước mắt bao người, chẳng lẽ chị không định bồi thường?”

“Mẹ con tôi làm gì có nhiều tiền như thế...” A Hải vốn chẳng có khái niệm gì về tiền bạc, nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt Tô Tử Nặc là biết, 200 ngàn với hai mẹ con lúc này, gom góp cả đời cũng chẳng có nổi.

“Không có tiền thì đi theo tôi đến đồn cảnh sát!” – Đây chính là cơ hội Tô Ngải Mễ chờ từ lâu. Cô ta lao tới, một phát túm chặt A Hải, móng tay sắc nhọn cào lên cánh tay cậu để lại vài vết đỏ rướm máu.

Đôi mắt A Hải lập tức đỏ hoe, nhưng cậu cứng đầu, một giọt nước mắt cũng không chịu rơi.

“Bây giờ tao sẽ đưa mày đến đồn cảnh sát! Loại trẻ con ác độc như mày, cứ chờ vào tù bị các phạm nhân khác đánh chết đi!” Tô Ngải Mễ siết chặt A Hải, một tay bấm số gọi điện: “Alo, cảnh sát à...”

“Tô Ngải Mễ!” Tô Tử Nặc kéo phắt A Hải về phía mình: “Cô muốn thế nào?”

“Con không sợ phải đến đồn cảnh sát! Nhưng ai cũng không được vu khống cơm hộp của mẹ con không sạch sẽ!” Đứa trẻ nào mà chẳng sợ cảnh sát, sợ nhà giam, bàn tay nhỏ của A Hải run bần bật, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, như một tiểu thú con đang ra sức bảo vệ lãnh địa của mình.

“Muốn thế nào à?” – Tô Ngải Mễ nhếch môi cười lạnh, đảo mắt nhìn hai mẹ con trước mặt, rồi bất ngờ hất tung một hộp cơm xuống đất, giẫm thêm mấy cái.

Cô ta thong thả nhấc chân lên: “Tử Nặc à, cô ăn hết hộp cơm này, tôi sẽ tin cơm hộp của cô sạch sẽ, chuyện cái túi tôi sẽ bỏ qua.

Nếu cô không ăn... thì để thằng nhóc này đi ăn cơm tù vài bữa cho biết mùi!” Tô Ngải Mễ kiêu ngạo ngẩng cao đầu.

“A Hải, quay lưng lại.” Giọng của Tô Tử Nặc vang lên.

“Mẹ, đừng ăn!” Những giọt nước mắt mà A Hải cố nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi “tách tách” xuống.

Tô Tử Nặc xoay người con trai lại: “Không nghe mẹ bảo quay đi rồi sao? Quay lại, đừng nhìn.”

“Ăn nhanh lên cho tôi!” Bên kia, Tô Ngải Mễ đã mất kiên nhẫn, ấn mạnh Tô Tử Nặc xuống.

Cô ta còn mở camera điện thoại, chĩa thẳng vào mặt Tô Tử Nặc: “Ăn đi! Thiếu một hạt cơm thì cứ chờ con trai cô vào đồn cảnh sát mà ở!”

Tô Tử Nặc chớp mắt. Lạ thật, rõ ràng cô chẳng muốn khóc. Năm năm giậm chân tại chỗ, chờ đợi một giấc mơ vốn dĩ chẳng thể thành, từ khi rời khỏi biệt viện nhà họ Chiến, cô chỉ còn biết nhắc nhở bản thân — đã cá cược thì phải chịu thua.

Cô cúi người xuống. Ánh mắt Tô Ngải Mễ lóe lên tia đắc thắng, lập tức ấn mạnh đầu Tô Tử Nặc!