Tô Tử Nặc phải công nhận, tuy biết anh ta chẳng phải người tốt, nhưng hết lần này đến lần khác đều ra mặt giúp cô, giờ lại vì cô mà chịu uất ức, trong lòng cô ít nhiều cũng áy náy.
Nghĩ mãi nghĩ lui, mí mắt càng lúc càng nặng, cuối cùng thϊếp đi lúc nào chẳng hay...
Trong bệnh viện, Lôi Cận Viêm ôm điện thoại chờ mãi mà chẳng thấy tin nhắn hồi âm, tức quá liền ném mạnh xuống đất, vỡ tan tành.
“Đồ đàn bà chết tiệt! Chẳng có tí đồng cảm nào hết!”
Ngoại trừ gương mặt còn nguyên, toàn thân anh bị băng kín như cái bánh chưng. May mà lúc bị đánh, anh liều chết che mặt, bằng không giờ chắc đã hủy dung.
Chiến Huân Tước, cái tên khốn kiếp ấy, lại dám cho người nhắm thẳng vào mặt anh! Mối thù này không báo, thề không làm người!
Gương mặt tuấn tú của Lôi Cận Viêm phủ đầy hận ý.
Không lâu sau, có tiếng gõ cửa, một thuộc hạ bước vào, trên tay cầm điện thoại: “Thiếu gia, hội trưởng tìm ngài.”
“Không biết gọi thẳng cho tôi chắc?” – Lôi Cận Viêm đang bực, gắt ầm lên.
Gã bảo tiêu ngó xuống, nhìn cái điện thoại tan xác trên sàn, im thin thít.
Lôi Cận Viêm hừ một tiếng, đoạt lấy di động.
Đầu dây bên kia, giọng trầm thấp của một người đàn ông vang lên, bình thản đến lạnh lẽo: “Làm loạn cái gì đó?”
Lôi Cận Viêm mặt mày sầm sì, nghe câu nói kia liền xẹp bớt khí thế.
“Nghe nói cậu gặp thằng nhóc nhà họ Chiến rồi?”
Giọng người đàn ông bên kia điện thoại nghe thản nhiên như chẳng có gì to tát.
Lôi Cận Viêm mím môi, mãi mới miễn cưỡng ừ một tiếng.
Giọng nói bên kia chậm rãi truyền đến: “Tôi chẳng phải đã dặn cậu đừng dây dưa với cậu ta sao? Giờ cậu vẫn chưa phải là đối thủ của cậu ta đâu.”
“Anh, anh cũng đừng có mà tự hạ thấp mình, nâng kẻ khác lên như thế chứ.” Lôi Cận Viêm bất mãn phản bác.
Giọng kia lập tức trở nên nghiêm khắc: “Gọi tôi là Hội trưởng! Đừng để tôi phải nhắc lại lần nữa.”
Ánh mắt Lôi Cận Viêm thoáng trầm xuống, giọng cũng thấp đi: “... Hội trưởng.”
“Chiến Huân Tước để tôi đối phó. Cậu lo làm tốt việc của mình là được.” Người kia vừa dứt lời liền cúp máy cái rụp.
“Rầm!” Tiếng động vang lên. Vệ sĩ vừa bước vào đã thấy chiếc điện thoại của mình bị đập vỡ tan tành, lập tức muốn khóc không ra nước mắt.
Trời ơi, thiếu gia, đó là điện thoại của tôi mà! Hắc bang này đâu có chế độ hoàn tiền đâu aaaa...
Vài ngày kế tiếp, Tô Tử Nặc chẳng thấy bóng dáng Chiến Huân Tước đâu cả. Ngoài việc ngày nào cũng nhận được tin nhắn quấy rối của Lôi Cận Viêm, thì cuộc sống của cô yên bình đến lạ, như thể trở lại những ngày còn làm thiếu phu nhân nhà họ Chiến.
“Thiếu phu nhân, đây là canh nóng tôi vừa nấu xong, cô có muốn uống khi còn nóng không?” Dì Tần bưng chén canh đi tới.
Tô Tử Nặc mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho bà đặt xuống.
Dì Tần đặt chén canh xuống rồi vẫn đứng đó, bàn tay xoắn xoắn, chần chừ mãi mới mở miệng: “Thiếu phu nhân, cô người đẹp tâm thiện, lần trước nếu không phải cô bỏ qua hiềm khích mà giúp lão gia, thì e rằng...”
Câu sau dì Tần không nói hết, nhưng Tô Tử Nặc hiểu rõ ý tứ. Chỉ là chưa biết bà muốn dẫn chuyện đến đâu.
Dì Tần vốn là người chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho mẹ con cô, trong tòa Long Bảo này, cũng xem như người gần gũi với cô nhất. Nhưng sự thân thiết ấy chỉ dừng lại ở mức chăm sóc, chẳng xen thêm tình cảm nào khác.