Cô còn nhớ rõ lúc cho người tiễn Lôi Cận Viêm ra ngoài, anh chẳng hùng hồn nói cái gì “hắn còn chưa xứng để ta động tay” đó sao?
Đôi mắt Chiến Huân Tước nheo lại, giọng điệu càng thêm nguy hiểm: “Còn dám cãi?”
Cằm bị anh bóp đến đau, Tô Tử Nặc nào dám phản kháng.
Anh là quân nhân, lời nói như quân lệnh, xưa nay chưa từng có ai dám cãi lại. Ai dám chống, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Tô Tử Nặc nuốt khan một cái, rón rén chỉnh lại tư thế khó chịu rồi cất giọng lấy lòng: “Ý tôi là... tuy Bát Phương Hội nguy hiểm thật, nhưng dù sao tôi cũng đang đội danh nghĩa Chiến phu nhân. Dù Lôi Cận Viêm có ý gì, chẳng lẽ không phải cũng phải nể mặt anh mà kiêng dè sao?”
Cô nói xong còn chớp mắt một cái, y chang vẻ ngây thơ của A Hải.
Trong thoáng chốc, Chiến Huân Tước ngẩn người. Rõ ràng biết câu nói ấy toàn ý nịnh hót, nhưng anh lại thấy... nghe cũng xuôi tai.
“Đừng có lần sau!” – anh nghiến giọng cảnh cáo, rồi xoay người bước thẳng ra khỏi phòng.
Tô Tử Nặc bĩu môi, lau khô tóc rồi leo lên giường.
Trong phòng vẫn vương lại mùi hương mạnh mẽ của đàn ông. Cô nằm lăn qua lộn lại mãi không ngủ nổi. Hễ nhắm mắt lại, hình ảnh Chiến Huân Tước lại hiện lên, lặp đi lặp lại, phiền chết đi được.
Thở dài một hơi, ngực nghẹn cứng, cô bèn lấy điện thoại ra lướt Wibo.
Vừa mở máy, một loạt cuộc gọi nhỡ hiện lên – tất cả đều từ cùng một số: "Lôi Lão Hổ."
Cái tên này vốn là A Hải đặt ghi chú, cô thấy không quan trọng nên chẳng buồn đổi.
Ngoài ra còn cả chồng tin nhắn từ Lôi Cận Viêm.
Ban đầu toàn là chửi bới cô “trọng sắc khinh nghĩa”, sau đó lại chuyển thành kể khổ, than thân trách phận.
Tô Tử Nặc đọc mà chỉ biết trợn mắt. Cuối cùng cô cũng gửi một tin nhắn an ủi lấy lệ: “Còn đủ sức nhắn tin, xem ra vết thương cũng chẳng nặng lắm đâu.”
Tin vừa gửi đi, lập tức bên kia trả lời: “Không nặng cái gì! Tô Tử Nặc, cô có lương tâm không đấy? Tôi bị thương là vì mẹ con cô đó!”
Khóe môi Tô Tử Nặc cong cong, tiếp tục đáp lại: “Ăn đòn thì ăn đòn, còn đòi gọi là bị thương?”
“Không! Tôi thật sự bị thương rất nặng! Vết thương ở ngực còn rách toạc, tôi vừa được đưa ra khỏi phòng cấp cứu!”
“Vậy thì gửi ảnh cho tôi xem đi.”
Gửi xong, Tô Tử Nặc chờ mãi, đến độ sắp ngủ gật thì tin nhắn mới đến.
Ảnh chụp một góc cằm lởm chởm râu, kéo xuống là chiếc cổ rắn chắc, cơ bắp đường nét rõ ràng. Dưới cùng lộ ra chút băng gạc trắng, càng khiến anh ta toát ra vẻ bất kham gợi cảm.
Tô Tử Nặc nhìn rồi đáp thẳng: “Vết thương không nặng, xác nhận xong.”
“Xạo! Tôi đã chụp toàn bộ chỗ nhìn thấy được cho cô xem rồi!”
Tô Tử Nặc trừng mắt với không khí: “Tôi bảo chụp vết thương, ai cho anh tự ý khoe cơ bắp hả?”
Trước giờ cô không ngờ Lôi Cận Viêm cũng có tố chất “diễn sâu”, thậm chí còn biết tự thêm kịch bản cho mình.
“Để khỏi ảnh hưởng tới nhan sắc tuyệt thế của lão tử.” – anh ta trả lời tỉnh bơ.
Đọc đến đây, Tô Tử Nặc lười chẳng buồn nhắn nữa.
Dù sao thì với thân phận thiếu chủ Bát Phương Hội, Chiến Huân Tước có ra tay cũng chắc chắn biết chừng mực, không thể để lại sơ hở.
Cho nên lần này, Lôi Cận Viêm coi như chịu thiệt thòi to. Có kêu trời trời cũng không thấu, kêu đất đất cũng không nghe, chỉ còn cách tìm cô để khóc lóc kể khổ.