“Không cần, tôi tự đi được!” – giọng lạnh lùng, mang theo lửa giận.
Bạc Du Vũ cắn môi, oán hận rời đi.
Trong phòng tắm, Tô Tử Nặc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương. Đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ, nhưng cô cố gắng kìm nén, không để giọt nước mắt nào rơi xuống.
Trở lại căn nhà từng ở năm năm trời, cô chẳng thấy chút an tâm nào, trái lại, chỉ toàn bất an bủa vây.
Ông cụ Chiến đối xử tốt với cô, nhưng tất cả đều nhờ có A Hải. A Hải là cháu ruột của ông, cô tuyệt đối không thể mang đi được.
Phải tìm cách khác...
Cả ngày mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, cô tắm rửa sạch sẽ, thay bộ áo choàng ngủ rồi bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng tắm, lập tức cảm nhận được áp lực mạnh mẽ bao trùm không khí. Chiến Huân Tước ngồi vắt chân trên ghế sô-pha, ánh mắt sắc bén như chim ưng không chớp, dán chặt lấy cô.
Trái tim Tô Tử Nặc nhảy thót lên cổ họng, mất một lúc mới tìm lại được giọng nói: “Chiến thiếu, anh đến đây làm gì? Giờ này không phải nên ôm mỹ nhân trong lòng sao? Sao còn chạy tới tìm tôi?”
Không hiểu sao, ánh mắt anh nhìn khiến cô có cảm giác bản thân biến thành con mồi, trần trụi đứng trước mặt anh.
Cô khẽ dịch người, nép gần cửa phòng tắm hơn, bàn tay nắm chặt khung cửa vì căng thẳng.
Chiến Huân Tước im lặng, ánh mắt vẫn bám riết không buông. Làn da trắng mịn của cô sau khi tắm ánh lên sắc hồng mềm mại, áo choàng ngủ màu xanh ôm lấy vóc dáng mảnh mai, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng đôi chân nhỏ trắng ngần.
Anh khẽ liếc đi chỗ khác.
Năm năm qua, chưa bao giờ anh nhìn rõ ràng dáng vẻ của cô như hôm nay. Chưa từng nghĩ, gương mặt mộc của Tô Tử Nặc lại có thể khiến anh dấy lên cảm xúc nguyên thủy đến thế.
Anh cử động, đổi tư thế, rồi lạnh lùng mở miệng: “Tôi có thể cho cô cơ hội mang A Hải đi.”
Nói đến hai chữ “A Hải”, giọng anh hơi cứng lại, rõ ràng vẫn chưa quen gọi như thế.
Khóe môi Tô Tử Nặc nhếch lên thành một nụ cười lạnh – quả nhiên là vì chuyện này.
“Chiến Huân Tước, nói công bằng thì, chuyện này sớm muộn ông nội cũng biết. Cho dù tôi đưa A Hải ra nước ngoài, chỉ cần anh muốn, vẫn có thể tìm được chúng tôi, phải không?”
Thế lực nhà họ Chiến khủng khϊếp ra sao, ai mà không rõ? Chỉ cần một câu nói của Chiến Thiên Tước, quốc tế cũng phải nể mặt.
Đôi mắt lạnh lẽo của anh khóa chặt lấy cô, giọng ép người: “Vậy nên cô mới tìm đến Bát Phương Hội?”
Tìm đến Lôi Cận Viêm? Còn dùng cái cách đó để được che chở?
Nghĩ tới đây, hàn khí quanh người Chiến Huân Tước lập tức bùng lên, lạnh thấu xương!
Chuyện dính líu đến Bát Phương Hội thật ra chỉ là ngoài ý muốn, Tô Tử Nặc cũng chẳng biết phải giải thích thế nào. Cô quả thật có ý định lợi dụng Lôi Cận Viêm, nhưng kết quả cuối cùng... anh ta cũng đã tận mắt thấy rồi còn gì?
Tô Tử Nặc mím môi, im lặng. Càng nhìn cô không nói, lửa giận trong người Chiến Huân Tước càng bùng lên, anh bật dậy khỏi ghế, sải vài bước dài đã đứng chặn ngay trước mặt cô.
Tô Tử Nặc vừa định né thì đã muộn. Bàn tay rắn chắc của anh bóp chặt lấy cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt đối diện với ánh mắt sắc bén ấy. “Bát Phương Hội cũng là thứ cô dám động vào à? Hửm?”
Tô Tử Nặc nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không phải anh đánh người ta rồi sao...”