Chương 34

Từ đầu đến giờ, anh chẳng nói nửa lời, khiến cô ta đau lòng tột độ.

Chiến Thiên Tước sải bước đến, khuôn mặt nghiêm nghị, giọng trầm ổn: “Không có gì phải giải thích. Đó là sắp xếp của ông nội.”

Tô Tử Nặc thoáng cúi mắt, không định phản bác. Đúng là sự thật.

Bạc Du Vũ cắn môi, hốc mắt ngân ngấn, nhưng cố kìm lại: “Em biết ông nội không thích em. Nhưng ông cũng không thể vì thế mà bỏ mặc hạnh phúc của anh, ép anh đi tìm một người phụ nữ... tầm thường để sinh con.”

“Tầm thường?” – Tô Tử Nặc nghe xong chỉ muốn vỗ tay ba cái. Mắt đảo một vòng, trắng dã như muốn lật ngược cả trời. Nói mà không thèm nhìn xung quanh xem ai đang đứng đó sao?

Cô đang niệm kinh trong bụng, cố nhắc bản thân giữ giới không sát sinh, thì một giọng chen ngang vang lên: “Thiếu phu nhân, cô thấy khó chịu ở đâu à?”

DìTần lo lắng hỏi.

Tô Tử Nặc giả cười, gật đầu: “Đúng, dạ dày không thoải mái, cứ muốn nôn.”

“Muốn nôn... nôn?”

Phản ứng đầu tiên của dì Tần chính là: “Thiếu phu nhân... có tin vui rồi?”

“Phụt...” Tô Tử Nặc suýt sặc nước bọt. Trước giờ ít trò chuyện, nào ngờ trí tưởng tượng của dì Tần lại phong phú vậy cơ chứ.

Bạc Du Vũ bên cạnh cứng đờ, gương mặt vừa ướt lệ vừa méo mó, chẳng biết nên khóc tiếp hay dừng lại, bởi vì ánh mắt của Chiến Huân Tước đã hoàn toàn dời sang Tô Tử Nặc.

“Dì Tần, buồn nôn... không nhất thiết là mang thai.”

Tô Tử Nặc nháy mắt: “Có khi chỉ vì... thấy ghê tởm thôi.”

Dì Tần lập tức hiểu ra, khóe môi nhếch lên, mím cười.

Thiếu phu nhân sau chuyến này trở về... quả thật đã khác xưa rồi.

“Tô Tử Nặc, cô làm loạn đủ chưa?” – gương mặt căng cứng của Chiến Huân Tước toàn là sự mất kiên nhẫn.

Tô Tử Nặc hờ hững bĩu môi: “Vừa nãy xe chạy nhanh quá, tôi bị say xe thì không được à?”

Sắc mặt anh càng lúc càng đen. Tô Tử Nặc thấy vậy, vội vàng thu lại thái độ ngang bướng của mình: “Được rồi được rồi, tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi lên phòng với con trai đây.”

Cô mà thèm ngồi đây ngắm đôi cẩu nam nữ khoe ân ái chắc? Phi, ghê tởm!

Tô Tử Nặc vừa xoay người, vẻ thản nhiên trên mặt liền biến mất không còn sót lại chút nào, chỉ còn lại hàm răng nghiến chặt đến bật máu.

Mỗi bước đi lên cầu thang, tim cô lại như bị cắt một nhát, đau đến rỉ máu.

Toàn thân Chiến Huân Tước tỏa ra luồng tức giận vô hình. Anh cũng không hiểu vì sao, chỉ biết rằng nhìn Tô Tử Nặc quay lưng dứt khoát như thế, lại còn nhanh chóng ngả vào vòng tay Lôi Cận Viêm, lòng anh liền bùng lên cơn giận khó kiềm chế!

“Huân Tước, anh không sao chứ?” – giọng nói mềm mỏng của Bạc Du Vũ vang lên, đầy lo lắng.

Người đàn ông giật mình, lạnh giọng đáp: “Không sao. Để quản gia đưa em về.”

Nói xong, Chiến Huân Tước xoay người đi thẳng lên lầu, không hề ngoái đầu, để mặc Bạc Du Vũ đứng đó, ánh mắt căm hận gắt gao dõi theo bóng dáng vừa biến mất.

“Bạc tiểu thư, thiếu gia còn bận việc, xin mời cô về trước.” – Chung quản gia giữ nguyên giọng điệu công việc.

Hai hàm răng Bạc Du Vũ nghiến chặt, gương mặt vốn dịu dàng nay nổi gân cứng lại. Bảy ngày qua, cô đã ở cạnh Chiến Huân Tước. Bảy ngày, mỗi lần cô nhắc khéo đến chuyện vào Long Bảo, anh đều từ chối thẳng thừng.

Hôm nay, khó khăn lắm cô mới mượn cớ sức khỏe để được theo anh vào, ai ngờ lại va phải cục sắt – chính là ông cụ Chiến!

Cô tức đến nổ phổi!