Chương 33

“Huân Tước, anh về rồi à?” – Bạc Du Vũ mặc một chiếc váy ngắn màu tím nhạt, cả người trắng trẻo trong trẻo, như đoá sen mới nở.

Chiến Huân Tước thoáng sững, rồi chỉ hờ hững “Ừ” một tiếng.

“Đây… chính là A Hải sao?” – Bạc Du Vũ liếc nhìn đứa trẻ trong lòng anh. Cậu nhóc ngủ say, đường nét gương mặt tinh xảo giống hệt Chiến Huân Tước. Trong mắt cô thoáng loé lên tia ghen ghét.

Dường như cảm nhận được ánh mắt chẳng mấy thiện ý, A Hải chau mày, xoay đầu chui rúc vào l*иg ngực hắn.

Chiến Huân Tước khẽ nhíu mày. Khuôn mặt mềm mại của đứa bé cọ vào ngực anh, một cảm giác xa lạ xuyên qua lớp áo len lỏi vào tim, khiến hắn bất giác mềm nhũn.

Không dừng lại, anh bước ngang qua Bạc Du Vũ đi thẳng vào trong.

Cô ta cắn môi, đây là lần đầu tiên Chiến Huân Tước phớt lờ câu hỏi của mình.

Tô Tử Nặc thấy Bạc Du Vũ xuất hiện ở Long Bảo, bao cảm xúc vừa rồi lập tức tan biến. Phải, làm sao cô quên được – “Đại mỹ nhân” Bạc Du Vũ mới là chân ái trong lòng anh ta. Còn cô, chẳng qua chỉ là cỗ máy mang thai thuê. Cô còn hy vọng gì nữa chứ?

“Cô Tô.” – Bạc Du Vũ gượng gạo nặn ra một nụ cười.

Tô Tử Nặc mặt lạnh như băng, sải bước đi ngang qua: “Cô Bạc, nếu đã không thích tôi, thì chẳng cần gượng ép đâu.”

Nực cười, mối tình vàng ngọc của Chiến Huân Tước và Bạc Du Vũ, cả thành phố H ai chẳng biết? Trong mắt cô ta, Tô Tử Nặc chẳng khác gì kẻ thứ ba chen ngang.

Thấy Tô Tử Nặc bước thẳng vào toà chính như quen đường quen nẻo, gương mặt tinh xảo của Bạc Du Vũ nứt toác từng đường.

Chung quản gia trông thấy Chiến Huân Tước ôm con vào cửa, sắc mặt giật mình, ngẩn ra vài giây, phải nhờ dì Tần nhắc mới bừng tỉnh, vội vàng dẫn hắn lên lầu.

“Phòng này vốn là của thiếu gia, luôn có người quét dọn, rất sạch sẽ, có thể vào ngủ ngay.” – Quản gia vừa nói vừa mở cửa.

Chiến Huân Tước quét mắt một vòng, ánh nhìn cuối cùng dừng ở chiếc giường nhỏ của A Hải.

Năm năm qua, anh chưa từng một lần bước vào phòng con trai. Trái tim thép của anh khẽ run lên, rồi mới nhẹ nhàng đặt A Hải xuống giường.

Vừa chạm nệm, cậu nhóc lật mình, lẩm bẩm trong mơ: “Đồ xấu... đừng động vào mẹ con.”

Chiến Huân Tước lập tức đen mặt, bàn tay đang định kéo chăn cũng khựng lại giữa không trung, chần chừ rồi mới buông xuống.

Thằng nhóc chết tiệt! Ta chính là ba con đấy!

Tô Tử Nặc đứng ngoài cửa, thấy anh đi ra mới vội vàng lùi một bước tránh đường.

Người đàn ông liếc cô nhàn nhạt, dáng vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu của cô lại giống hệt quãng thời gian họ còn là vợ chồng.

“Thiếu gia, cô Bạc vẫn đang đợi dưới lầu.” – quản gia nhắc.

Chiến Huân Tước cau mày: “Chẳng phải tôi bảo đưa cô ấy về rồi sao?”

“Vâng, nhưng cô Bạc nhất quyết không chịu, cứ đòi chờ cậu về. Chúng tôi cũng hết cách.”

Kể từ khi lão biết chuyện, Chiến Huân Tước dốc toàn lực đi tìm Tô Tử Nặc và con, chẳng còn tâm trí lo cho Bạc Du Vũ. Giờ thì hay rồi, tình cũ tình mới va vào nhau, bầu không khí trong Long Bảo bỗng căng thẳng, nồng mùi thuốc súng.

Tô Tử Nặc thản nhiên xuống lầu, coi như hai người kia không tồn tại. Cô chẳng quan tâm Chiến Huân Tước ở với ai, nhưng A Hải thì khác cô tuyệt đối không buông tay.

“Thiên Tước.”

Bạc Du Vũ đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Anh không định cho em một lời giải thích sao?”