Chương 32

“Chiến Huân Tước, anh làm vậy sẽ gϊếŧ chết anh ấy mất!” – Tô Tử Nặc hoảng hốt, mắt dõi theo đám người dần xa, giọng run rẩy.

Chỉ mình cô biết, vết thương ở ngực của Lôi Cận Viêm nghiêm trọng đến mức nào. Lỡ có biến cố gì, hậu quả thật sự khó lường.

“Cô đau lòng?”

Chiến Huân Tước nhếch môi cười lạnh, ánh mắt băng giá như muốn nói: "Nếu cô dám thừa nhận, thì cái chết của Lôi Cận Viêm sẽ càng thảm khốc."

Tô Tử Nặc bật cười chua chát. Tại sao anh ta phải làm vậy? Hành động như thế... dễ khiến cô ngây ngốc nghĩ rằng, anh ta thật sự có để tâm đến cô.

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua, ngay lập tức bị cô gạt sạch. Cô điên rồi mới tự ảo tưởng như thế!

“Lôi Cận Viêm vốn đang bị thương, vậy mà anh còn lấy đông hϊếp ít, thế có đáng mặt đàn ông không?” – cô nghiến răng.

Chiến Huân Tước nhìn cô gái đang ra vẻ chính nghĩa, khoé môi cong lên, cười đầy mỉa mai: “Cậu ta còn chưa xứng để tôi đích thân ra tay.”

Anh thô bạo ném Tô Tử Nặc vào khoang xe Hummer, rồi cúi người chen vào cùng. Hạ Viêm ôm A Hải đi ngang qua cô, tiếp tục lên chiếc xe phía sau.

“Anh định mang A Hải đi đâu?”

Tô Tử Nặc cuống cuồng bật cửa, nhưng cửa xe đã sớm bị khoá chặt: “Chiến Huân Tước, tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám cướp A Hi đi, tôi sẽ... tôi sẽ...”

“Cô sẽ thế nào?” – người đàn ông bất ngờ quay đầu, đôi mắt lạnh lùng không mang chút cảm xúc nào nhìn thẳng vào cô.

Tô Tử Nặc khựng lại, rồi im bặt. Phải... cô có thể làm gì đây?

Đến ngay cả Lôi Cận Viêm cũng vì cô mà bị liên lụy. Nếu Chiến Huân Tước muốn cướp mất đứa bé, thì cô hoàn toàn không có chút khả năng chống đỡ nào!

Dần bình tĩnh, Tô Tử Nặc tựa lưng vào ghế, quay đầu sang một bên, im lặng.

Trong khoang xe vắng lặng, đến mức có thể nghe rõ nhịp tim cô đang dồn dập không ngừng. Hai bàn tay đan chặt vào nhau, run rẩy.

Từ trước đến nay, cô chưa từng có cơ hội ở riêng cùng Chiến Huân Tước — trừ đêm đó.

Nhưng ký ức về đêm đó, trong đầu cô chỉ còn lại vô tận đau đớn, nghĩ đến thôi cũng khiến người ta run sợ. Người đàn ông này... thật sự giống như một ác quỷ khoác da người, khiến trái tim cô nảy lên từng hồi kinh hãi.

Trên đường trở về, xe chạy thẳng một mạch, chẳng hề để tâm đến cảm xúc của ai. Chẳng mấy chốc đã vào đến thành phố H, rồi men theo con đường núi quen thuộc, tim Tô Tử Nặc chùng hẳn xuống đáy.

Trong “Long Bảo”, đèn đêm đã sáng rực. Lính gác cổng thấy xe bọn họ liền mở toang cánh cửa sắt nặng nề.

“Thiếu phu nhân.” – dì Tần nhìn thấy Tô Tử Nặc bước xuống xe, định nói gì đó nhưng lại thôi.

Tô Tử Nặc lễ phép gật đầu. Trong cốp xe sau, A Hải đã quấy khóc đến mệt lử, lúc này ngủ say. Cô vốn định đón con từ tay Hạ Viêm, không ngờ lại có người ra tay trước.

Bóng dáng cao lớn kia ôm đứa bé bé nhỏ trong lòng, vậy mà lại chẳng có chút nào gượng gạo.

Tô Tử Nặc nhìn dáng lưng người đàn ông phía trước, bất giác gương mặt lạnh buốt. Đến khi nhận ra... thì nước mắt đã lăn dài từ lúc nào.

Cảnh tượng này, Tô Tử Nặc đã từng mơ hàng nghìn lần. Nay được tận mắt thấy, trong lòng cô ngổn ngang trăm mối, vừa chua xót, vừa không dám tin, lại có chút an ủi mơ hồ.

Nhưng cảm giác ấy chưa kịp kéo dài thì lập tức bị một người khác phá vỡ.