Chương 29

Trong mắt Chiến Huân Tước, cô chẳng khác gì rác rưởi có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Nhưng một khi “rác rưởi” này định tìm nơi mới để tái chế, thì cho dù anh ta không còn tình cảm gì, cũng tuyệt đối không cho phép xảy ra.

Đó chính là sự chiếm hữu bệnh hoạn của đàn ông. Đó chính là Chiến Huân Tước! Và cô, đã bị mặc định là phụ thuộc của anh ta.

Tô Tử Nặc bỗng bật cười, nụ cười còn mang theo chút kɧoáı ©ảʍ trả đũa: “Xin lỗi, tôi nghe không hiểu Chiến thiếu đang nói gì. Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép đưa A Hải rời đi trước.”

Lần này, A Hải lại bất ngờ không chống cự Lôi Cận Viêm, thậm chí còn giơ hai tay đòi bế.

Lôi Cận Viêm hơi sững ra, nhưng lập tức phản ứng, cúi người ôm lấy cậu bé. Cảnh tượng ấy chợt trở nên ấm áp, giống hệt như một gia đình ba người.

Mà Chiến Huân Tước, thoắt cái đã biến thành người ngoài cuộc.

Không ai nhận ra, gương mặt nhỏ nhắn của A Hải đang đắc ý, ghé sát tai Lôi Cận Viêm thì thầm: “Muốn ôm mẹ tôi á? Mơ đi nha!”

Lôi Cận Viêm lập tức đơ mặt, biểu cảm như bị táo bón. Cái thằng nhóc chết tiệt này! Suýt chút nữa anh còn tưởng nó thật sự đổi tính!

Quả nhiên vẫn phiền như cũ.

“Tiểu Nặc, đi thôi.” Lôi Cận Viêm cong môi cười nửa vời, ôm A Hải xoay người định rời đi.

“Chặn họ lại!” Giọng nói lạnh như băng của người đàn ông vang lên, vài bóng người lập tức lao đến, chặn đứng đường đi.

Chiến Huân Tước nhìn Tô Tử Nặc, sắc mặt như bão tố cuộn trào: “Cô có thể đi, nhưng đứa nhỏ phải ở lại.”

“Dựa vào cái gì? Chiến Huân Tước, đừng quên là chính anh đã đồng ý để tôi đưa A Hải đi.”

“Thằng bé họ Chiến!”

Tô Tử Nặc nhếch môi cười lạnh, ánh mắt mỉa mai nhìn thẳng vào anh: “Họ Chiến? Vậy anh có biết tên đầy đủ của nó là gì không?”

Không gian rơi vào im lặng chết chóc. Tô Tử Nặc thất vọng nhắm mắt. Thôi, đến ngay cả cái tên cúng cơm của con cũng chẳng biết, thì sao có thể mong anh ta nhớ tên thật cô đặt?

“Chiến Huân Tước, anh không phải một người cha tốt. Dù có phải trả giá bằng tất cả, tôi cũng sẽ không bao giờ giao A Hải cho anh.”

Nói rồi, cô dứt khoát quay lưng bước đi, để lại sau lưng một bóng dáng đàn ông u ám, sắc mặt khó đoán đến mức chẳng ai dám nhìn thẳng.

Ngồi trên xe, ôm A Hải trong lòng, Tô Tử Nặc cắn răng nuốt hết chua xót vào tim, không nói một lời.

Ngược lại, Lôi Cận Viêm ở phía sau thì cất giọng gợi chuyện: “A Hải là con của Chiến Huân Tước à?”

Tô Tử Nặc nhìn anh ta qua gương chiếu hậu, giọng lạnh nhạt: “Anh chẳng phải đã biết từ sớm rồi sao?”

Người đàn ông kia chột dạ đưa tay gãi mũi. Với hệ thống tình báo của nhà họ Lôi, chuyện Chiến Huân Tước có đứa con lớn thế này làm sao có thể không biết chứ?

Tô Tử Nặc cũng đâu phải ngốc. Dù lần đầu cứu Lôi Cận Viêm chỉ là sự trùng hợp, nhưng những chuyện xảy ra sau đó, chỉ cần ghép lại một chút là sáng tỏ như ban ngày.

“Cô đúng là đàn bà nhẫn tâm thật.” Lôi Cận Viêm nhếch môi, giọng đầy trêu chọc.

Tô Tử Nặc không phủ nhận, cũng chẳng buồn tranh cãi.

Cô rõ thừa, Lôi Cận Viêm cố tình chứa chấp hai mẹ con, cố tình giăng bẫy để cô bước vào. Nếu cô không chịu mắc câu, thì hôm nay đâu đến nỗi này.

“Thà anh dùng thủ đoạn quang minh chính đại, tôi còn dễ chịu hơn.” Cô nói xong liền im lặng.