Tô Tử Nặc còn đang kinh ngạc, xe đã thắng gấp, dừng lại ngay trước mặt họ.
Người của Chiến Huân Tước lập tức bước lên cảnh giác.
Cửa xe bật mở. Lôi Cận Viêm với gương mặt tuấn tú ngông nghênh bước ra. Kính râm che nửa mặt, nhưng phong thái vẫn cực kỳ chói mắt.
Vừa đặt chân xuống, hắn đã huýt sáo về phía Tô Tử Nặc: “Người đẹp, cô trễ rồi biết không?”
Tô Tử Nặc chỉ muốn lật trắng mắt. Sao chỗ nào cũng có mặt anh ta? Nhưng công bằng mà nói, lần này anh ta tới đúng lúc thật. Nếu không, cô khó mà thoát được.
“Gặp chút rắc rối thôi, làm phiền anh đích thân tới đón.” Cô mỉm cười, hiếm khi nói năng tử tế.
Lôi Cận Viêm nhướng mày, không vạch trần, chỉ mở cửa xe làm điệu bộ quý tộc: “Mời, công chúa của tôi.”
Tô Tử Nặc suýt phì cười vì cái kiểu diễn kịch lố bịch đó, nhưng vẫn dắt A Hải bước tới Maserati.
Hạ Viêm lập tức chắn trước mặt, gương mặt lạnh như băng: “Xin lỗi, Tô tiểu thư, phiền cô phối hợp với chúng tôi.”
“Phối hợp? Người của tôi mà cũng phải phối hợp với các người à?” Lôi Cận Viêm sập mạnh cửa xe, giận dữ sải bước tới.
Nói đến “người của tôi”, ánh mắt hắn cố tình liếc qua Chiến Huân Tước, mang theo rõ rệt ý khıêυ khí©h.
Chiến Huân Tước sững người, khí thế xung quanh lập tức tụt xuống mấy chục độ. Ánh mắt Anh ta bắn thẳng về phía Tô Tử Nặc, nhưng giọng lại nhắm vào Lôi Cận Viêm: “Người của anh?”
“Đúng vậy, người của tôi.”
Lôi Cận Viêm cười nhạt: “Chiến thiếu tới muộn rồi. Đêm qua... Tiểu Nặc đã là của tôi.”
Nói đoạn, anh ta tự nhiên vòng tay ôm lấy vai Tô Tử Nặc, động tác mập mờ đến mức muốn nổ tung cả bãi xe.
Dưới áp lực như muốn nghiền nát, Tô Tử Nặc cảm giác ánh mắt đối diện sắc bén đến mức có thể xuyên thủng người cô. Bản năng khiến cô muốn hất tay Lôi Cận Viêm ra, nào ngờ đối phương càng siết chặt, khóa chặt lấy cô như gông xiềng, thoát kiểu gì cũng không được.
“Thế nào? Ngượng à?” Lôi Cận Viêm nhân tiện nhấc cằm cô lên, nụ cười thì hư hỏng không chịu nổi.
Tô Tử Nặc lườm anh ta cháy mặt, ánh mắt đầy cảnh cáo: Tên khốn này rốt cuộc muốn giở trò gì nữa đây?
Như thể nhìn thấu được ánh mắt cô, Lôi Cận Viêm cong môi, cúi thấp người, hơi thở nóng rực phả sát tai cô, giọng nói chỉ đủ để hai người nghe thấy: “Muốn đưa con trai cô đi, thì ngoan ngoãn nghe lời tôi.”
Một câu này chẳng khác gì liều thuốc trấn tĩnh, khiến Tô Tử Nặc bừng tỉnh. Phải rồi, suýt chút nữa cô quên mất, phía bên kia vẫn còn một kẻ đang thèm khát con trai cô như hổ rình mồi.
Nhưng trong mắt Chiến Huân Tước, cảnh tượng mờ ám kia lại thành tình ý dây dưa. Khuôn mặt tuấn mỹ của anh ta đen kịt, âm u đến mức có thể nhỏ mực, cả người tỏa ra khí tức chỉ muốn gϊếŧ người.
Hạ Viêm thì âm thầm nuốt nước bọt. Nếu anh không nhớ lầm thì thủ tục ly hôn của Chiến Huân Tước với Tô Tử Nặc vẫn chưa xong… nói cách khác, về danh nghĩa, cô vẫn là thiếu phu nhân của nhà họ Chiến.
Trong đầu anh ta, hình như còn thoáng hiện cảnh tượng “hươu vui vẻ” nhảy nhót trên đầu thiếu gia nhà mình.
“Tô Tử Nặc, cô đang đùa với lửa đấy!” Giọng Chiến Huân Tước lạnh băng, như từ địa ngục vọng lên, hung hãn như muốn xé xác người đàn ông trước mặt.
Tô Tử Nặc chỉ biết cười khổ. Bỗng chốc cô ngộ ra một đạo lý: