Chương 27

Người ta lắc đầu.

Một dự cảm chẳng lành ập tới. Tô Tử Nặc bất chấp tất cả, xông thẳng vào nhà vệ sinh, suýt thì bị coi là thần kinh mà gọi cảnh sát.

Lục tung một vòng vẫn không thấy A Hải đâu. Vừa bước ra, đã bị một người đàn ông cao lớn chặn lại. Thân hình đối phương khiến tim cô trĩu xuống.

“Tô tiểu thư, mời đi theo tôi.”

Tô Tử Nặc đi phía sau, gần như đã đoán được kẻ nào bắt con trai mình.

Đến bãi đậu xe ngầm, cô nhìn thấy một lớn một nhỏ đang giằng co. Hai gương mặt giống nhau đến kỳ lạ. A Hải mặt đỏ gay gắt, chẳng khác nào chú bò con không chịu thua, trừng mắt nhìn Chiến Huân Tước.

Người đàn ông chỉ nhàn nhạt liếc qua “phiên bản mini” của mình, lông mày hơi nhíu lại, không rõ đang nghĩ gì.

Khi trông thấy Tô Tử Nặc, lông mày hắn càng siết chặt.

Ánh mắt đối diện khiến cô toàn thân run rẩy, chân như bị đổ chì, từng bước đi đều nặng nề.

Cuối cùng, cô ôm lấy A Hải. Cậu bé vừa quay lại thấy mẹ, hốc mắt đỏ lên ngay lập tức.

Tô Tử Nặc đau lòng tột độ, giọng lạnh xuống: “Chiến thiếu tìm mẹ con tôi có chuyện gì?”

Chiến Huân Tước dứt khoát dời mắt khỏi hai mẹ con, ánh mắt bình thản: “Ông nội không nỡ xa A Hải.”

Đây là lần đầu tiên anh ta gọi tên thằng bé. Nhưng giọng điệu lạnh như băng, chẳng chút tình cảm.

Tô Tử Nặc chợt lạnh tim: “Tôi sẽ không để A Hải cho anh. Tôi có thể không cần gì cả, nhưng con nhất định phải theo tôi.”

Trong cái gia đình đó, cô tuyệt đối không tin anh ta có thể làm người ba tốt. Hơn nữa, sau này anh ta còn có con với Bạc Du Vũ, đến lúc ấy A Hải của cô sẽ ra sao?

Chiến Huân Tước dường như đã đoán được cô sẽ phản đối, chẳng hề bất ngờ, chỉ thản nhiên nói: “Chuyện này không do cô quyết định. Tôi chỉ đang thông báo.”

“Anh...!” Tô Tử Nặc siết chặt A Hải, lo lắng chỉ cần anh ta ra lệnh, người bên cạnh sẽ lập tức cướp mất con cô.

Anh ta chưa kịp nói gì thêm thì phía sau có người tiến đến, thì thầm vài câu bên tai.

Không khí chợt thay đổi. Trong mắt hắn lóe lên tia hung bạo, nhanh chóng bị che giấu, thay vào đó là sự bình tĩnh lạnh lẽo.

Ánh mắt nhìn Tô Tử Nặc giờ đã thành kiểu xa lạ, dò xét: “Cô đang sống ở nhà họ Lôi?”

Giọng anh ta lạnh lẽo chưa từng thấy, khiến tim cô đập thình thịch.

Nhưng cô ở đâu thì liên quan gì đến anh ta?

“Đây là việc của tôi, chẳng liên quan tới anh, Chiến thiếu.” Cô cười nhạt, giọng đầy mỉa mai.

Lúc trước anh ta một mực đòi ly hôn, nào có nghĩ đến hậu quả, nào có bận tâm đến cuộc sống sau này của cô.

A Hải nắm chặt tay mẹ, ngẩng đầu, bực bội hô: “Chiến nhị, con với mẹ không cần ngài nữa, ngài tìm chúng con làm gì?”

Nghe cách gọi đó, lông mày Chiến Huân Tước nhăn tít lại, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Con trai hắn, không gọi “ba”, lại gọi “Chiến nhị”! Hơn nữa gọi hết lần này đến lần khác! Coi hắn chẳng ra gì!

Cả người anh ta tỏa ra khí tức giận dữ, đến bảo tiêu cũng thấy áp lực. Thế mà A Hải vẫn chẳng hề sợ hãi.

Tô Tử Nặc lúc này mới thực sự hiểu, thế nào là nghé con không sợ cọp. Không chỉ với Chiến Huân Tước, ngay cả với Lôi Cận Viêm, thằng bé cũng chưa từng biết run sợ.

Khi ba người còn đang giằng co, một tiếng gầm rú động cơ vang lên. Một chiếc Maserati xanh dương hào nhoáng lao vυ"t vào bãi xe như bão tố, ngay cả khi ôm cua cũng không hề giảm tốc.