“Đến, A Hải, thử bộ này xem.” Cô chọn một bộ khá ưng ý, nhét vào tay con rồi tự mình cũng đi vào phòng thay đồ.
Chẳng mấy chốc, cô bước ra với bộ jumpsuit hồng phấn ôm dáng. Thiết kế cổ cao khiến thân hình càng thêm cao ráo, đôi tay trắng muốt lộ ra càng thêm thanh thoát, trông vừa gọn gàng lại vừa tinh tế.
A Hải thì mặc một bộ đồ nhỏ màu xanh đậm, gương mặt trắng hồng nổi bật hẳn lên, khí chất ngầu ngầu, đẹp trai đến mức khiến người ta muốn bế về nhà nuôi ngay lập tức.
Tô Tử Nặc gật gù hài lòng: “Chính là bộ này, đẹp không?”
A Hải gật đầu như gà mổ thóc: “Đẹp lắm, mẹ là mẹ xinh nhất thế giới!”
Hai mẹ con liếc nhau một cái liền cười, ăn ý khỏi bàn. Đang định thử thêm vài bộ khác, thì một cô bé nhân viên cửa hàng rụt rè chạy lại, ôm khư khư chiếc điện thoại trong tay, gương mặt đỏ bừng đầy mong chờ.
“Ờ... chị ơi, em có thể chụp chung với bé cưng nhà chị một tấm được không ạ?”
Tô Tử Nặc khựng lại. Trước giờ cô vốn ít khi ra ngoài, càng đừng nói tới chuyện dẫn con trai theo. Ai ngờ nhóc nhà mình giờ đã đạt tới trình độ... người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở?
Cô đưa mắt dò hỏi con trai. Quả nhiên, A Hải lập tức sa sầm mặt, vẻ lạnh lùng y hệt bản sao mini của Chiến Huân Tước.
Tô Tử Nặc biết thừa thằng bé cực kỳ ghét chụp ảnh, có làm gì cũng được, miễn đừng bắt đứng trước ống kính. Cái này chẳng biết có phải di truyền từ Chiến Huân Tước không nữa.
“Xin lỗi, tôi...”
Tô Tử Nặc vừa định từ chối, thì một giọng trẻ con non nớt vang lên: “Chị gái xinh ơi, A Hi có thể chụp cùng chị... nhưng mà...”
Đôi mắt cô bé nhân viên sáng rực: “Nhưng mà sao?”
“Một trăm tệ một lần đó.”
A Hải vừa nói vừa nheo đôi mắt to tròn, cười thành hình trăng khuyết, đáng yêu đến mức gây sát thương hàng loạt.
Cô nhân viên không thèm suy nghĩ, gật đầu cái rụp.
Tô Tử Nặc chỉ biết ôm trán. Trời ạ, đây là mồi chài trá hình chứ gì nữa! Con trai cô rõ ràng đang dùng nhan sắc dụ dỗ con gái nhà người ta!
Cái khoản này chắc chắn không phải di truyền từ cô. Chẳng lẽ là từ Chiến Huân Tước? Nghĩ tới cái gương mặt nghiêm nghị lúc nào cũng như đóng băng của anh ta, Tô Tử Nặc lập tức xua sạch ý nghĩ vớ vẩn trong đầu.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Cô thà tin lợn nái biết leo cây còn hơn tin Chiến Huân Tước biết... quyến rũ con gái người ta!
Kết quả, A Hải hớn hở cầm ngay tờ tiền đỏ chói, trên gương mặt nhỏ nhắn viết đầy hai chữ “Đắc ý”.
Tô Tử Nặc dở khóc dở cười. A Hải trước giờ chẳng bao giờ lo chuyện tiền nong, giờ thì lộ rõ bản chất...
mê tiền.
A Hải chạy lại ôm chặt lấy chân cô, dõng dạc đưa tờ tiền một trăm: “Mẹ, sau này A Hải cũng nuôi được mẹ rồi!”
Nuôi cô? Dựa vào việc... bán nhan sắc ấy hả? Tô Tử Nặc cười bất lực. May mà cô bé nhân viên kia thực sự thích thằng bé, sau khi chụp ảnh còn được A Hải hào phóng “bonus” thêm một cái hôn gió.
Từ cửa hàng mẹ – bé đi ra, Tô Tử Nặc lại dẫn A Hải vào tiệm kem. Ăn ngon, chơi đã, thời gian buổi sáng trôi vụt qua.
Cô liếc đồng hồ. Chết rồi, còn phải quay về chuẩn bị cơm dinh dưỡng cho Lôi Cận Viêm nữa.
Đang trên đường đi, A Hải đòi vào nhà vệ sinh. Tô Tử Nặc đứng ngoài chờ, chờ mãi không thấy con trai ra. Sốt ruột, cô túm lấy mấy người đi ngang qua hỏi:
“Xin lỗi, bên trong có thấy một cậu bé tầm này không? Rất đáng yêu.”