Tô Tử Nặc bĩu môi, không hỏi nữa. Dù sao thì mục đích của hắn cũng đạt rồi – chính là cho cô biết, người này không phải dạng mà cô có thể trêu vào.
Tránh không thoát, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, kiếm ít tiền bỏ túi thì hơn. Dù sao gia sản của anh ta cũng đủ cho cô xài cả đời. Cô chớp mắt, rồi sảng khoái gật đầu: “Được thôi, cô sẽ chuẩn bị thực đơn dinh dưỡng theo tình trạng vết thương của anh. Nhưng mà... có điều kiện. Một người vừa phải làm đầu bếp vừa phải làm bác sĩ, cực lắm đó nha. Cho nên, thù lao của cô phải...”
“Mười lần.”
“Giao dịch thành công!” – Tô Tử Nặc lập tức tươi cười.
Cô vốn đã ra giá cao trong bản lý lịch, giờ được gấp mười lần, coi như anh ta trả nợ ân tình, sau này khỏi lằng nhằng dây dưa.
“Đã bàn xong, vậy tôi về trước. Ngày mai trước bữa ăn nửa tiếng, tôi sẽ mang đồ qua.” Cô vừa nói vừa âm thầm lên lịch trình mỗi ngày.
“Cô phải dọn đến đây ở.”
“Không được!” – Tô Tử Nặc bật thốt, chưa cần nghĩ đã từ chối. Nơi này gần nhà họ Chiến quá, bước chân ra cửa có khi đã đυ.ng ngay xe của Chiến Huân Tước...
Cảnh tượng vừa rồi vẫn còn nguyên trong đầu, tim cô vẫn căng chặt. Chỉ cần nhìn thấy Chiến Huân Tước, nhịp tim cô sẽ không cách nào bình tĩnh nổi.
Nhưng Lôi Cận Viêm chẳng cho cô cơ hội cự tuyệt, dứt khoát ra lệnh, trực tiếp phái người ép cô về nhà thu dọn đồ.
Tô Tử Nặc đen mặt trở lại, phía sau còn có hai gã lực lưỡng đi theo.
Cô ôm trán đứng ở cửa, nhìn hai “hộ pháp” đó mà lập tức tưởng đến gương mặt đáng ghét của chủ nhân bọn họ: “Các anh chờ ngoài này. Nếu dọa con trai tôi, tôi bỏ thuốc độc vào đồ ăn của các anh ngay!”
Hai gã cao to nhìn nhau, thầm nghĩ: "Người phụ nữ này thật sự dám nói! Nếu không tận mắt thấy gan cô lớn đến vậy, bọn ta đã đè xuống trói mang đi rồi."
Tô Tử Nặc chẳng thèm để ý bọn họ nghĩ gì. Với cô, A Hải chính là mạng sống, ai cũng không được chạm đến nửa phần.
Cửa vừa mở ra, A Hải đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, tập trung ráp mô hình 3D. Một tòa Cố Cung dát vàng đã hoàn thành hơn nửa.
Thấy mẹ về, A Hải lập tức ném mảnh ghép, lao đến ôm chặt lấy chân cô: “Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi!”
Khóe môi Tô Tử Nặc co giật. Cô biết nói thế nào với con đây? Vừa mới thoát khỏi Chiến Nhị – tên đàn ông cặn bã, giờ lại bị dính vào một đại ma vương gϊếŧ người không chớp mắt.
“A Hải à, mẹ kiếm được việc làm rồi. Nhưng đối phương yêu cầu chúng ta phải dọn đến ở cùng. Mẹ muốn nghe ý kiến của con...” – cô vừa nói vừa âm thầm chửi thề trong lòng. Nói cứ như nếu A Hải không đồng ý thì mình có thể từ chối ấy.
A Hải nghiêng đầu, đôi mắt to tròn như hai hạt nho đen lấp lánh, từ trên xuống dưới quan sát Tô Tử Nặc. Rồi chớp chớp mắt hỏi: “Người thuê mẹ... là đàn ông hả?”
Khóe miệng Tô Tử Nặc co giật. Con trai cô có cần nhạy như radar vậy không...
“Đúng! Nhưng mẹ đảm bảo chúng ta rất an toàn, bởi vì...”
Tô Tử Nặc cúi người, ghé vào tai con thì thầm một câu.
Khuôn mặt A Hải lập tức biến đổi, từ ngạc nhiên đến buồn cười, cuối cùng nhăn nhúm lại thành một cái bánh bao nhỏ.
Tô Tử Nặc thở phào. Từ sau vụ “Chiến Nhị” thành bài học xương máu, A Hải cực kỳ cảnh giác với đàn ông. Cô đành “hy sinh” chút hình tượng, đem Lôi Cận Viêm ra làm lá chắn.