Chương 9

“Tôi á?” Yên La hoàn hồn: “Lúc ấy chúng tôi không có khái niệm ngày tháng.”

Không có ngày tháng? Chẳng lẽ chị đại sinh ra trước cả thời của Thương Chu? Trần Tuyết Nhược lập tức ngạc nhiên hỏi: “Vậy chị đã mấy ngàn tuổi rồi?”

“Mấy nghìn tuổi hả?” Yên La hững hờ xì một tiếng: “Tôi đã hơn mười ngàn tuổi rồi.”

“…”

“?”

Trần Tuyết Nhược suýt nữa thì quỳ sụp xuống, hóa ra chị đại thuộc tầng lớp tổ tiên!

Đang lúc cô ấy vẫn còn khϊếp sợ thì xe đã chạy đến sân bay. Mã Đại Viễn cố gắng bình tĩnh nói: “À, cháu gái à, cháu có thể xuống xe rồi.”

“Ừm.”

Yên La đứng dậy muốn rời đi. Trần Tuyết Nhược hoàn hồn, chợt nhớ ra trong người mình không có đồng nào nên không thể mua được vé máy bay, vội nói: “Chờ một chút chị Yên La. Đi máy bay cần phải mua vé nhưng hiện giờ em không có tiền, cho nên là… chắc chúng ta phải mượn chú tài xế tốt bụng này một ít tiền. Chị bảo chú ấy cho em số điện thoại đi, sau này chờ em về đến nhà rồi sẽ trả lại gấp đôi cho chú ấy …”

“Không cần phiền toái như vậy đâu.” Yên La nghe mà váng hết cả đầu, chưa đợi cô ấy nói xong đã chìa bàn tay nhỏ ra: “Có tiền không?”

Mã Đại Viễn đang điên cuồng lẩm bẩm “Ông trời phù hộ cho con” trong lòng: “?”

“Đi máy bay phải mua vé, tôi không có tiền.” Yên La lúc này đã không còn tức giận với Mã Đại Viễn nữa, liếc nhìn khuôn mặt dính đầy tử khí của ông ta rồi biến ra một viên đá đen thui từ bàn tay: “Chú cho tôi tiền, tôi sẽ cứu chú một mạng.”

Mã Đại Viễn: “…”

Ông ta đã làm tài xế lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên ông ta còn chưa lấy được tiền xe đã bị hành khách “bắt chẹt”.

Trong lòng ông ta đã rầu gần chết rồi nhưng ngoài mặt vẫn không dám tranh luận với cô gái chẳng biết là người hay ma này, chỉ có thể chấp nhận mình xui xẻo lấy ra hơn năm trăm tệ tiền mặt từ trong ví.

Còn câu nói “tôi sẽ cứu chú một mạng” của Yên La thì ông ta có nghe được nhưng trong lúc tâm trạng hoảng loạn, ông ta không hề để tâm.

“Nhiều thế này đủ chưa?” Yên La nhìn đám tiền giấy đỏ đỏ xanh xanh trong tay rồi hỏi Trần Tuyết Nhược.

“Bằng ấy chắc chắn không đủ…” Nghĩ tới chuyện bây giờ mọi người đều không thích cầm tiền mặt nên Trần Tuyết Nhược chần chờ một lát rồi mới nói: “Chị hỏi mượn điện thoại của chú ấy đi, chúng ta đặt vé trên mạng luôn cũng được. Đến khi xuất vé thì chắc chúng ta có thể xin thẻ căn cước tạm thời ở sân bay, không thành vấn đề gì.”

Điện thoại là cái gì? Một chiếc máy bay cầm tay hả?

Yên La hơi mờ mịt nhưng vẫn dựa theo lời Trần Tuyết Nhược nói ra.

Mã Đại Viễn: “…”

Mã Đại Viễn thầm than khổ trong lòng nhưng chỉ có thể làm theo. Nhưng bình thường ông ta chỉ biết dùng vài thao tác cơ bản như thanh toán wechat, taobao chứ không biết mua vé máy bay online như thế nào. Trần Tuyết Nhược bèn để Yên La cầm điện thoại của ông ta rồi dạy cô từng bước thao tác.

Yên La vô cùng ngạc nhiên.

Trong cái hộp nhỏ vuông vắn này thế mà lại có thể chứa bao nhiêu là thứ!

Cô ngắm nghía món đồ chơi nhỏ thú vị này, không muốn trả lại cho Mã Đại Viễn nữa. Trần Tuyết Như thấy thế thì toát mồ hôi hột, vội vàng nói sau này sẽ mua cho cô một chiếc to hơn xịn hơn, lúc này Yên La mới buông tay.