Chương 7

Dáng dấp của người đàn ông trung niên này khá thật thà, thái độ cũng cởi mở không có vẻ gì là người xấu. Nhưng lòng người khó đoán, nhất là bây giờ đang vào buổi đêm khuya khoắt ở nơi ngoại thành hoang vu, ai biết được rốt cuộc ông ta có ý đồ gì?

Trần Tuyết Nhược rất cảnh giác, cô ấy vô thức định nhắc nhở Yên La cẩn thận bị lừa nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe Yên La hỏi mình: “Nhà cô ở đâu?”

“Hả? Em, nhà em ở thủ đô.” Trần Tuyết Nhược nói rồi mới nhớ đến thân phận của Yên La, đành yên lặng nuốt lời còn chưa kịp thốt ra vào bụng.

Suýt nữa cô ấy quên mất chị đại trong cơ thể mình không phải là người, căn bản không cần cẩn thận.

Yên La không biết cô ấy đang suy nghĩ rối rắm như thế nào, vừa nghe xong câu trả lời đã không hề nể nang gì mà gật đầu với người đàn ông trung niên kia: “Tôi muốn tới thủ đô.”

“Thủ đô?” Người đàn ông trung niên tên là Mã Đại Viễn, là một tài xế lái xe đêm trên Didi*. Đầu tiên ông ta tỏ ra hết sức ngạc nhiên, sau đó tự động phiên dịch lời nói của cô: “Được rồi, cháu muốn đi máy bay hay là tàu hỏa?”

(*) Didi: Tên một ứng dụng đặt xe

Yên La: “?”

Yên La ù ù cạc cạc: “Không phải ông bảo sẽ đưa tôi đi à?”

Mã Đại Viễn: “…”

Mã Đại Viễn: “???”

Ông ta chỉ nói cho cô đi nhờ một đoạn đường, nào có nói sẽ đưa cô đến tận nơi đâu?

Mã Đại Viễn đờ người ra một lát rồi mới cười khan nói: “Con gái à, cháu đùa chú đấy hả? Từ chỗ này chạy xe đến thủ đô cũng phải mất tầm một hai ngày, dù chú muốn giúp cháu thì cũng không có thời gian rảnh đâu.”

Ông ta còn phải kiếm tiền nuôi gia đình nữa chứ.

Yên La ban đầu còn thấy tên loài người xuất hiện đúng lúc này rất vừa mắt, nhưng vừa nghe ông ta nói vậy đã lập tức mất hứng: “Ông muốn đổi ý à?”

Mã Đại Viễn: “…”

Mã Đại Viễn rất oan ức, sao ông ta lại trở thành kẻ đổi ý rồi?

“Chú biết rồi, cháu sợ chú là người xấu nên không dám lên xe hả?”

Nhớ tới vụ án “cô gái bắt taxi bị gϊếŧ chết” đã gây xôn xao dư luận thời gian trước, Mã Đại Viễn dở khóc dở cười, cảm thấy mình đã hiểu ra chân tướng sự việc. Ông ta nghĩ ngợi một lúc rồi xoay người lấy thẻ căn cước và giấy phép lái xe của mình đưa cho Yên La: “Yên tâm, chú không phải người xấu. Chú chạy xe buổi đêm để kiếm thêm thu nhập nên mới xuất hiện ở đây thôi. Nếu cháu không yên tâm thì đây là thẻ căn cước và giấy phép lái xe của chú, cháu cứ cầm lấy. Hoặc cháu có thể gọi điện cho cảnh sát rồi giữ máy dọc đường đi cũng được…”

Mã Đại Viễn nói rồi gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Chú thấy tuổi của cháu cũng xấp xỉ với con gái chú ở nhà, sợ cháu đêm hôm đi một mình sẽ sợ hãi. Nếu cháu tin tưởng chú thì chú sẽ cho cháu đi nhờ một đoạn, còn nếu không thì… Cháu gọi điện cho người nhà bảo họ ra đón cháu đi. Chỗ này không hề có làng xóm hay hàng quán gì, nhìn chẳng an toàn chút nào, cô gái nhỏ như cháu nên sớm về nhà mới tốt.”

Yên La nghe không hiểu ông ta có ý gì, chỉ biết người này đã thật sự “đổi ý”.

Cô mất kiên nhẫn giơ tay đập vào cửa xe: “Bớt lắm lời đi, tôi nói tôi muốn tới thủ đô, chú có đưa tôi đi không?”

Mã Đại viễn: “…”

Mã Đại Viễn nhìn cánh cửa xe của mình trong nháy mắt đã lõm xuống một mảng lớn thì đần cả người.