Chương 6

Đương nhiên đây là những chuyện sau này. Nói đến hiện tại, sau khi rời khỏi những ngọn núi trập trùng với tốc độ mà con người tuyệt đối không thể làm được, cuối cùng Yên La cũng đi chậm lại — bây giờ cô đang sử dụng cơ thể của Trần Tuyết Nhược, nếu hành động quá phô trương thì rất dễ gây ra rắc rối không cần thiết.

Đương nhiên không phải cô sợ, chỉ là cô quá lười để dành thời gian cho những thứ nhỏ nhặt vớ vẩn này.

Trần Tuyết Nhược đang rối rắm nên nhắc nhở cô như thế nào, thấy vậy thì sửng sốt một chút, sau đó âm thầm nhẹ nhàng thở ra —— Mặc dù nơi này trông có vẻ khá hẻo lánh, hơn nữa nửa đêm cũng không có người, nhưng không biết trên đường lớn cách đó không xa có lắp đặt camera hay cái gì tương tự hay không. Nếu có thì cảnh cô ấy nhảy cao hơn mười mét xa hàng trăm mét sẽ gây chấn động xã hội. Nếu nghiêm trọng hơn có thể bị bắt và xẻ thịt để nghiên cứu hay gì đó.

Trần Tuyết Nhược nghĩ, cũng may đối phương là một người tự giác, làm cô ấy cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Đang nghĩ ngợi thì cô đột nhiên lên tiếng.

Trần Tuyết Nhược hoàn hồn nhìn hai con đường lớn thông suốt hai đầu, mờ mịt mà “À” một tiếng: “Em cũng không biết...”

Điện thoại của cô ấy đã bị bọn buôn người cướp đi từ lâu, ở đây không có định vị hay bản đồ, đừng nói đến chuyện tìm đường về nhà, ngay cả bây giờ mình đang ở đâu cô ấy cũng không biết.

“Vậy thì đi lối này.” Nghĩ đến chuyện cô gái nhỏ xui xẻo này bị bắt cóc bán tới đây, Yên La cũng không hỏi thêm nữa, tùy tiện đi về một hướng.

Trần Tuyết Nhược: “...???”

Tuỳ ý như vậy sao?

Nhưng có đường thì chắc sẽ có thôn trấn, cho dù phía trước là địa phương nào, chỉ cần tìm được người hỏi đường thì họ sẽ có thể xác định được vị trí của mình.

Bởi vậy Trần Tuyết Nhược không hé răng nữa —— đối với Yên La, cô ấy có tò mò có hưng phấn, nhưng sợ hãi vẫn nhiều hơn. Dù sao chị đại này cũng không phải người cũng không phải tiên, trông có vẻ không có lương tâm của con người, cũng không có lòng từ bi của tiên nhân, nếu không cẩn thận nói gì sai chọc giận cô, lỡ như đối phương vung tay trồng cô ấy luôn thì sao?

Yên La không biết cũng không muốn biết Trần Tuyết Nhược suy nghĩ gì, cô đang đánh giá hoàn cảnh xung quanh —— Trước khi bị đánh thức bởi tiếng sấm, cô luôn ngủ trong hang động tạm thời của mình. Bởi vì ngủ quá sâu nên cô hoàn toàn không biết lần này mình đã ngủ bao lâu, bây giờ đang là thời đại nào.

Nhưng quanh đây quá hoang vắng, cô không thể nhìn thấy gì, đang định hỏi Trần Tuyết Nhược thì đột nhiên sau lưng có hai luồng sáng bắn từ xa đến gần.

Yên La theo bản năng quay đầu lại thì nhìn thấy một con “Dã thú” không rõ tên, toàn thân trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời, đang chạy nhanh trên con đường thẳng tắp. Cô nhướng mày phớt lờ nó, cho đến khi nó không biết sống chết mà dừng lại chặn đường trước mặt cô, sau đó cô khó chịu giơ tay lên...

“Đúng là một cô gái, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm!” Tiếng người đột ngột vang lên làm Yên La dừng bước, cô hơi nghiêng đầu, nhìn thấy một người đàn ông trung niên dung mạo bình thường, thân hình gầy gò.

Người đàn ông trung niên đang ngồi trong đầu con “Dã thú” màu trắng, Yên La sững sờ một lúc mới nhớ ra thứ này không phải một con dã thú, mà là một phương tiện giao thông được gọi là “Ô tô”.

Loại phương tiện giao thông này mới xuất hiện không lâu trước khi cô ngủ, cô đã nhìn thấy vài lần, cũng đã đi vài lần, nhưng chiếc ô tô trước mặt không giống với chiếc ô tô trong trí nhớ của cô…

Yên La đang nghĩ ngợi thì người đàn ông trung niên từ trong xe thò đầu ra: “Cháu gái, khuya thế này rồi sao cháu đi một mình đến đây? Đúng lúc chú phải về huyện thành, cháu đi đâu vậy? Cháu có muốn đi nhờ chú một đoạn đường không?”